Chương 50: Kiếm Khí Xuyên Tâm
· "Đại ngôn bất tàm! (Ăn nói hàm hồ!) Chỉ là một tên nhóc ranh Luyện Khí tầng sáu mà dám lớn lối trước mặt Lý Hổ ta!"
Lý Hổ giận tím mặt khi bị một thiếu niên ít tuổi hơn coi như không ra gì. Hắn quát lớn, vận chuyển toàn bộ chân nguyên trong đan điền, trường đao trong tay bùng lên một lớp hào quang màu vàng đất sắc bén, bổ thẳng một nhát trời giáng xuống đầu Diệp Hàn.
· "Liệt Sơn Đao Pháp! Chết đi!"
Ầm!
Kình phong cuồn cuộn thổi bạt tung lá khô xung quanh, uy lực của tu sĩ Luyện Khí tầng tám trung kỳ quả nhiên không phải tầm thường. Hai tên thủ hạ bên cạnh cũng không chần chừ, đồng thời tung ra đòn sát thủ, một tả một hữu lao tới phong tỏa toàn bộ đường lui của Diệp Hàn.
Nhưng Diệp Hàn từ đầu đến cuối vẫn giữ nguyên một vẻ mặt lạnh lùng tĩnh lặng. Trải qua bao nhiêu trận chiến sinh tử gần đây, những đòn tấn công thế này không còn đủ sức làm hắn dao động.
· "Chậm quá."
Diệp Hàn phun ra hai chữ thờ ơ.
Khi đao phong của Lý Hổ chỉ còn cách đỉnh đầu chưa đầy nửa thước, thân hình hắn bỗng nhiên mờ ảo đi. 《 Thông Linh Kiếm Điển 》 được vận hành đến cực hạn, bộ pháp biến hóa khôn lường giúp hắn lướt qua kẽ hở giữa ba luồng kình khí như một con cá bơi ngược dòng nước.
Xoẹt!
Thanh Long Kiếm ra vỏ. Một đạo kiếm quang màu bạc thuần túy vẽ nên một vòng cung hoàn mỹ giữa không trung.
· "Cái gì?!" Lý Hổ trợn tròn mắt, sống lưng lạnh toát lên tận đỉnh đầu khi nhận ra tốc độ của Diệp Hàn hoàn toàn vượt ngoài dự tính của hắn.
Phập! Phập!
Âm thanh da thịt bị xé rách vang lên liên tiếp. Hai tên thủ hạ Luyện Khí tầng bảy của Lý gia còn chưa kịp chạm vào góc áo Diệp Hàn thì cổ họng đã xuất hiện một đường máu mỏng manh. Cả hai trừng trừng đôi mắt kinh hoàng, ngã quỵ xuống đất, chết ngay tại chỗ.
Lý Hổ hoảng loạn thu đao đỡ lại, nhưng đã quá muộn.
Diệp Hàn xoay người, kiếm khí bùng nổ trực diện đâm thẳng vào lồng ngực Lý Hổ.
Rắc!
Lớp hộ thể chân nguyên của Lý Hổ vỡ vụn như kính thủy tinh trước mũi Thanh Long Kiếm. Thanh kiếm xuyên thủng qua tim, mang theo luồng kình khí chấn nát toàn bộ kinh mạch của hắn.
Lý Hổ trợn trừng mắt, trân trối nhìn thiếu niên trước mặt, máu tươi trào ra khỏi khóe miệng:
· "Mày... rốt cuộc... mày đạt đến cảnh giới... nào rồi..."
· "Xuống dưới mà hỏi Diêm Vương."
Diệp Hàn lạnh lùng rút kiếm về. Cơ thể Lý Hổ đổ sụp xuống vũng máu, ánh mắt vẫn mở trừng trừng đầy sự không cam lòng.
Diệp Hàn cúi xuống thu lại túi trữ vật của ba kẻ này, sắc mặt không đổi, cất giọng nhạt nhẽo:
· "Lý gia... xem ra các ngươi vẫn chưa thấy đủ đau."
Hắn không dừng lại lâu, thu hồi Thanh Long Kiếm rồi tiếp tục cất bước, hướng thẳng về con đường xa xôi dẫn tới Thanh Vân Tông.