Chương 20: Sát Trận Giữa Phường Thị
· "Hỗn xướng! Mày đang tìm cái chết!"
Gã nam nhân mặt sẹo giận tím mặt khi bị một thiếu niên trẻ tuổi công khai sỉ nhục trước đám đông. Hắn vốn là kẻ hung tàn quen thói cướp bóc trong Hắc Thạch Phường Thị, chưa từng gặp kẻ nào dám nói chuyện với mình bằng cái giọng điệu cao ngạo như vậy.
Bốp!
Gã vung tay đấm thẳng một quyền đầy uy lực, mang theo tiếng rít gió sắc bén của tu vi Luyện Khí tầng ngũ trọng. Nắm đấm bọc đầy linh lực màu xám đục giáng thẳng xuống đầu Diệp Hàn với ý định một đòn đoạt mạng.
Hai tên đồng bọn ngồi trong quán trà thấy vậy liền cười cợt nhả, thong thả uống trà chờ xem cảnh thiếu niên kia vỡ đầu nát óc.
Nhưng phản ứng của Diệp Hàn lại nhanh đến kinh người.
Nhờ có 《 Thông Linh Kiếm Điển 》 rèn giũa thần thức từ đáy giếng cổ, tốc độ và nhãn quan của hắn hiện tại vượt xa những tu sĩ cùng cấp bậc. Khi cú đấm vừa sạt qua không khí, thân hình Diệp Hàn đột ngột lách sang trái một cách vô cùng uyển chuyển — đúng sát góc độ hiểm yếu nhất của đối phương.
· "Cái gì?!" Gã mặt sẹo biến sắc khi đấm trượt mục tiêu.
Không đợi hắn kịp thu tay, Diệp Hàn đã điểm thẳng ngón tay phải vào huyệt đạo dưới nách đối phương. Khí kiếm màu bạc sắc bén từ đầu ngón tay bùng nổ, xuyên thẳng qua lớp linh lực bảo hộ mỏng manh của gã.
Phóc!
· "Ái chà..."
Gã mặt sẹo thét lên thảm thiết, cánh tay phải lập tức rũ xuống vô lực, kinh mạch đứt đoạn hoàn toàn. Hắn lảo đảo lùi lại mấy bước, ôm chặt bả vai máu tuôn xối xả, trân trân nhìn Diệp Hàn với ánh mắt hoảng sợ tột độ:
· "Mày... Mày giấu nghề! Mày không phải Luyện Khí tầng ba bình thường!"
Hai tên đồng bọn trong quán trà thấy đại ca bị thương nặng ngay trong chớp mắt liền biến sắc, đập bàn đứng phắt dậy, rút pháp khí cồng kềnh bên hông ra hò reo lao tới:
· "Mẹ kiếp! Dám đánh người của Hắc Phong Bang à? Giết chết nó!"
Xung quanh, đám đông tu sĩ hít một ngụm khí lạnh, thầm kinh ngạc trước thủ đoạn ra tay quyết đoán và tàn nhẫn của thiếu niên áo vải.
Diệp Hàn lạnh lùng đứng thẳng, ánh mắt không một chút gợn sóng. Hắn rút phắt thanh tàn kiếm rỉ sét giấu sau lưng ra. Dù chỉ là một thanh kiếm cũ, nhưng khi linh lực của Luyện Khí tầng ba đỉnh phong truyền vào, nó lập tức phát ra một thứ âm thanh vút trời, sắc bén vô song.
· "Hắc Phong Bang các ngươi hoành hành ngang dọc đã đủ rồi. Hôm nay, ta thay trời hành đạo, tiện thể thu luôn mấy món nợ này!"
Chỉ trong một thoáng, bóng dáng thiếu niên hóa thành một đạo lưu quang lướt thẳng vào giữa vòng vây, mang theo sát khí ngút trời giữa lòng Hắc Thạch Phường Thị.