Chương 199: Long Vực Sương Mù, Thử Thách Đầu Tiên
Ba ngày trôi qua trong chớp mắt. Khi những tia nắng đầu tiên của ngày thứ tư vừa xuyên qua màn mưa, cánh cổng hư vô của Long Vực chính thức mở ra, để lộ một không gian rộng lớn với những ngọn núi cao chọc trời, nơi mà linh khí đậm đặc đến mức hóa thành sương mù màu vàng nhạt.
Hỏa Linh Nhi đứng trên mỏm đá, tung người nhảy vọt vào không trung, thân hình mềm mại như một con chim ưng. Nàng quay đầu lại nhìn Diệp Hàn, cười thách thức:
— "Diệp đạo hữu, ta đi trước một bước nhé!"
Diệp Hàn chỉ cười nhạt. Hắn không dùng đến Tinh Hà Kiếm, chỉ vận chuyển thân pháp cực hạn, thân hình hóa thành một đạo hắc ảnh lướt nhẹ trên những tán cây cổ thụ, tốc độ không hề thua kém Hỏa Linh Nhi.
Vừa tiến vào sâu trong Long Vực, không gian bỗng rung chuyển. Một tiếng gầm kinh thiên động địa vang vọng khắp núi rừng. Những con Long Hồn Thú — những linh hồn thú hoang được tạo thành từ tàn dư linh khí của loài rồng viễn cổ — bắt đầu trỗi dậy. Chúng mang thân hình của mãnh thú nhưng lại tỏa ra uy áp của rồng, hung tàn và khát máu.
Một con Long Hồn Thú với hình dáng như báo rừng nhưng vảy giáp phủ đầy kim loại lao đến, móng vuốt sắc nhọn xé toạc không khí, nhắm thẳng vào yết hầu của Hỏa Linh Nhi.
Hỏa Linh Nhi biến sắc, nàng rút thanh cung xương rồng ra, bắn liên tiếp ba mũi tên hỏa diễm. Bùm! Bùm! Bùm! Ba mũi tên nổ tung trên người con thú nhưng chỉ làm lớp vảy của nó hơi chệch hướng, không hề gây ra tổn thương nghiêm trọng.
— "Mạnh quá! Tên này đã đạt đến cấp độ Kim Đan đỉnh phong!" Hỏa Linh Nhi thét lên, lùi lại phía sau.
Đúng lúc con thú chuẩn bị tung đòn kết liễu, một luồng hắc ảnh lao đến, đứng chắn trước mặt nàng. Diệp Hàn không rút kiếm, hắn chỉ vận chuyển sức mạnh của Thanh Long Bất Hủ Thân vào nắm đấm phải.
Một quyền đánh ra!
Không gian bị nén lại thành một điểm, rồi bùng nổ. Sức mạnh thuần túy từ cơ thể Diệp Hàn va chạm trực diện với con Long Hồn Thú.
Rắc!
Tiếng xương cốt vỡ vụn vang lên. Con quái vật khổng lồ bị cú đấm của Diệp Hàn đánh bay ra xa hàng trăm trượng, đâm sầm vào vách núi, nát bét thành từng mảnh linh khí tan biến vào không trung.
Hỏa Linh Nhi đứng chết lặng, miệng há hốc:
— "Ngươi... ngươi là quái vật hay sao? Dùng sức mạnh nhục thân đánh nát Long Hồn Thú?"
Diệp Hàn không quay đầu lại, hắn vẫn tiến bước về phía trung tâm Long Vực, giọng nói lạnh lùng:
— "Tốc độ của cô quá chậm. Nếu cứ tiếp tục thế này, kẻ thắng cuộc chắc chắn không phải là cô."