Chương 190: Hắc Khí Phệ Tâm, Thử Thách Đạo Tâm

3 phút đọc
446 từ
2 lượt xem
Nghe chương này(giọng đọc AI)

Hành lang đá xám của Thượng Cổ Tiên Cung tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng nhịp đập của chính mình. Luồng hắc khí vô hình ở cuối hành lang cuồn cuộn dâng lên, hóa thành những ảo ảnh chập chờn tái hiện lại toàn bộ những ký ức đau thương và ám ảnh nhất trong kiếp nhân sinh của Diệp Hàn.

 

Đó là ngày trên Tế Thiên Đài bảy năm trước, tiếng cười cợt nhã của đám người Vô Cực Tông, là đan điền vỡ nát và vực sâu tăm tối.

 

Mộ Dung Thanh Tuyết và đám người Vân Lan Tông vừa bước vào hành lang liền biến sắc, thân hình lảo đảo, ánh mắt bắt đầu mơ hồ. Huyễn cảnh của tâm ma đã âm thầm xâm nhập vào linh đài của bọn họ!

 

— "Cẩn thận! Đây là huyễn trận phệ tâm!" Tuyên trưởng lão gầm lên, cố gắng vận chuyển linh lực để chống cự nhưng mồ hôi lạnh đã đầm đìa trên trán.

 

Riêng Diệp Hàn vẫn đứng chắp tay sau lưng, sắc mặt bình thản như không. Hắn nhìn chăm chú vào những ảo ảnh đang bủa vây trước mặt, trong lòng không hề gợn lên dù chỉ một chút sóng gió.

 

— "Quá khứ đã bị ta chém đứt bằng một kiếm tại đỉnh Vô Cực. Những thứ tâm ma này, cũng chỉ là cái bóng của ngày hôm qua."

 

Diệp Hàn cất giọng lạnh lùng, bước chân không dừng lại nửa nhịp. Hắn vung tay áo, một luồng kiếm ý thuần khiết từ Thông Linh Kiếm Tâm bùng nổ, quét sạch toàn bộ huyễn cảnh đang bám víu xung quanh.

 

Rắc!

 

Ảo ảnh vỡ vụn như bọt nước. Hắc khí ở cuối hành lang gầm lên một tiếng tức giận rồi tiêu tan vào hư vô, nhường chỗ cho một cánh cửa đồng cổ mở ra thênh thang.

 

Diệp Hàn quay đầu lại, nhìn Mộ Dung Thanh Tuyết đang dần tỉnh lại sau cơn mê sảng, nhạt giọng cất bước:

 

— "Đi thôi. Đạo tâm đã định, thiên hạ rộng lớn này, không gì có thể cản bước chúng ta tìm kiếm trường sinh."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.