Chương 140: Sát Ý Lộ Diện, Cuộc Gặp Gỡ Định Mệnh
Ánh mắt của Lâm Tiêu lướt qua các tầng tửu lâu bên đường, bỗng nhiên khựng lại khi chạm phải ánh mắt lạnh lẽo của Diệp Hàn ở tầng hai.
Dù Diệp Hàn đã thu liễm khí tức, tu vi chỉ để lộ ở mức Trúc Cơ hậu kỳ, nhưng trong khoảnh khắc nhìn vào đôi mắt ấy, Lâm Tiêu lại cảm thấy sống lưng lạnh toát, một thứ cảm giác nguy hiểm khó tả bỗng dâng lên trong lòng. Tuy nhiên, cảm giác đó vụt qua nhanh chóng, bị sự ngạo mạn và tự phụ che mờ. Lâm Tiêu hừ lạnh một tiếng trong đầu, thầm nghĩ một kẻ Trúc Cơ kỳ nho nhỏ thì làm sao có thể uy hiếp được mình, bèn dời ánh mắt đi, tiếp tục ngự xe lướt qua trung tâm Thiên Kiếm Thành.
Cỗ xe ngựa của Vô Cực Tông dần đi khuất xa, tiếng bàn tán của đám đông bên dưới lại râm ran trở lại.
Diệp Hàn ngồi yên tại chỗ, tâm trí bình lặng như nước hồ thu, nhưng sâu thẳm bên trong, ngọn lửa thù hận kiếp trước đang bùng cháy dữ dội.
· "Kim Đan đỉnh phong... Hắn tiến bộ không chậm." Diệp Hàn thầm lẩm bẩm, khóe môi nhếch lên một nụ cười giễu cợt. "Nhưng so với sự tiến cảnh của ta, ngươi vẫn chỉ là một con kiến."
Kiếp trước, Lâm Tiêu dựa vào thế lực của Vô Cực Tông và sự bỉ ổi để hãm hại hắn. Kiếp này, Diệp Hàn có trong tay 《 Thông Linh Kiếm Điển 》, Thông Linh Kiếm Tâm, Thanh Long Kiếm đã tiến hóa thành Thần Khí, và quan trọng nhất là Thiên Cơ Phủ — một động phủ di động chứa vô tận tài nguyên. Hắn tự tin rằng khi đối đầu trực diện, hắn có thể chém chết Lâm Tiêu bất cứ lúc nào.
Tuy nhiên, hắn không vội ra tay giữa lòng Thiên Kiếm Thành. Nơi này cấm tàn sát, và việc gây náo động sớm sẽ thu hút sự chú ý của các lão tổ Nguyên Anh kỳ Vô Cực Tông đang ẩn giấu phía sau.
· "Cửu Tiêu Bí Cảnh năm sau... chính là nơi chôn thây ngươi, Lâm Tiêu." Diệp Hàn quyết định. Đó sẽ là một sân khấu hoàn hảo để tính sổ ân oán kiếp trước.
Đúng lúc hắn chuẩn bị đứng dậy thanh toán tiền rượu để rời đi, một vị tiểu nhị của tửu lâu hớt hãi chạy lên lầu, tay cầm một tấm thiệp màu đỏ thẫm, khom người cung kính bước đến bàn của Diệp Hàn:
· "Vị công tử đây, xin dừng bước. Vừa rồi có một vị tiểu thư ở lầu ba nhờ tiểu nhân chuyển tấm thiệp này cho ngài."
Diệp Hàn nhíu mày, nhận lấy tấm thiệp. Mở ra xem, bên trong chỉ viết một dòng chữ bằng nét bút uyển chuyển, thanh tú nhưng ẩn chứa kiếm ý:
"Thiếu niên lang ngự kiếm bễ nghễ chúng sinh tại Thâm Uyên Bí Cảnh, thiếp thân Mộ Dung Thanh Tuyết xin phép được mời đạo hữu một chén trà tại nhã viện phía sau tửu lâu để bàn chuyện hợp tác."
· "Mộ Dung Thanh Tuyết?"
Diệp Hàn hơi ngạc nhiên. Hắn không ngờ vị đại sư tỷ của Vân Lan Tông lại có mặt ở Thiên Kiếm Thành này, và thậm chí còn nhận ra hắn từ sau lớp ngụy trang tu vi.
Hắn suy nghĩ một thoáng, rồi thản nhiên đứng dậy, ném vài viên linh thạch lên bàn, cất giọng bình thản:
· "Dẫn đường."