CHƯƠNG 98 CUỘC GỌI

1 phút đọc
132 từ
1 lượt xem

Điện thoại Minh Hà reo.

Số lạ.

Cô nghe.

Không nói gì.

Một giọng đàn ông:

"Minh Hà."

"Ai?"

"Con còn nhớ căn phòng màu trắng không?"

Cô im lặng.

"Không."

"Không sao."

"Ta nhớ."

"Ông là ai?"

"Người đã đưa con ra khỏi đó."

Minh Hà đứng bật dậy.

"Ai?"

"Cha con không nói?"

"Ông ấy nói gì?"

"Rằng ông ấy đã cứu con."

"Không phải."

"Đúng."

"Ông ấy chỉ đưa con ra ngoài."

"Người cứu con là ta."

Minh Hà hỏi:

"Ông muốn gì?"

"Không gì cả."

"Vậy tại sao gọi?"

"Để cảnh báo."

"Cảnh báo gì?"

"Đừng tin người ngồi trên ghế."

Minh Hà nhìn Lê Cao.

Người đàn ông nói:

"Không phải ghế thẩm phán."

Cô sững lại.

"Vậy ghế nào?"

"Ghế mà con đang ngồi."

Cuộc gọi kết thúc.

Minh Hà nhìn xuống.

Cô đang ngồi trên một chiếc ghế trong phòng lưu trữ.

Không có gì đặc biệt.

Cho đến khi cô nhìn thấy dưới ghế...

một mảnh giấy.

Cô nhặt lên.

Một dòng chữ:

"NGƯỜI TIẾP THEO LÀ HÙNG."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.