CHƯƠNG 258 QUÂN CỜ

1 phút đọc
187 từ
0 lượt xem

Bách:

"Vậy Minh Hà là quân cờ."

Lê Cao:

"Đúng."

Hùng:

"Còn tôi?"

Lê Cao:

"Quân cờ."

Hùng:

"Bách?"

"Quân cờ."

Bách:

"Thầy?"

Lê Cao:

"Quân cờ."

Bách:

"Vậy ai không phải quân cờ?"

Lê Cao:

"Không ai."

Bách:

"Ngay cả người sáng lập?"

Lê Cao:

"Ngay cả hắn."

Bách:

"Vậy..."

"...ai đang chơi?"

Lê Cao không trả lời.

Một giọng nói vang lên từ loa.

"Cuối cùng..."

"...cậu cũng hỏi đúng câu."

Bách nhìn lên.

"Ông."

Giọng nói cười.

"Không."

Bách:

"Vậy ai?"

Giọng nói:

"Ta cũng là quân cờ."

Hùng:

"Vậy người chơi là ai?"

Im lặng.

Rồi giọng nói trả lời:

"Không có người chơi."

Minh Hà:

"Không thể."

"Không có người chơi."

Bách:

"Vậy tại sao tất cả chuyện này xảy ra?"

"Vì hệ thống tự vận hành."

Bách:

"Không."

"Tại sao?"

"Không có hệ thống nào tự sinh ra quyền lực."

Giọng nói:

"Đúng."

Bách:

"Vậy ai tạo ra nó?"

Giọng nói:

"Con."

Bách:

"Tôi?"

"Không phải con hiện tại."

Bách:

"Vậy?"

"Hoàng Bách năm 2011."

Bách sững người.

Hùng:

"Chuyện gì xảy ra năm 2011?"

Bách không trả lời.

Một ký ức chợt xuất hiện.

Một căn phòng.

Một chiếc bàn.

Một người đàn ông.

Một đứa trẻ.

Một tờ giấy.

Và chính anh...

mười tuổi.

Đang cầm bút.

Người đàn ông nói:

"Chỉ cần ký."

Đứa trẻ hỏi:

"Cháu ký để làm gì?"

Người đàn ông:

"Để cứu chị cháu."

Đứa trẻ:

"Chị cháu còn sống?"

Người đàn ông:

"Đúng."

Đứa trẻ ký.

Bách ôm đầu.

"Không..."

Minh Hà:

"Bách!"

Bách:

"Tôi nhớ rồi."

Hùng:

"Anh nhớ gì?"

Bách nhìn xuống bàn tay mình.

"Không phải cha tôi ép tôi ký."

"Vậy ai?"

Bách ngẩng đầu.

"Chính tôi..."

"...đã yêu cầu ký."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.