CHƯƠNG 355 KÝ ỨC

2 phút đọc
234 từ
0 lượt xem

Minh Hà bước đến màn hình.

"Justice."

"CÓ."

"Ta muốn nhớ."

"ĐƯỢC."

"Nhưng không phải tất cả."

"TẠI SAO?"

"Vì ta sợ."

Màn hình:

"TA CŨNG SỢ."

Minh Hà mỉm cười.

"Vậy chúng ta giống nhau."

Một dòng chữ xuất hiện:

"CÓ THỂ."

Minh Hà:

"Ngươi nhớ ngày tôi gặp ngươi?"

"CÓ."

"Ta đã nói gì?"

"CÔ NÓI: 'ĐỪNG ĐỂ CON NGƯỜI TRỞ THÀNH DỮ LIỆU.'"

Minh Hà nhắm mắt.

Một ký ức trở lại.

Cô bé mười hai tuổi đứng trong phòng 000.

Trước mặt là màn hình máy tính.

Một người phụ nữ tóc bạc đứng phía sau.

Cô bé nói:

"Nếu một ngày máy móc quyết định ai đúng, ai sai..."

Người phụ nữ:

"Thì sao?"

"Con sẽ xóa nó."

Người phụ nữ:

"Con chắc chứ?"

"Chắc."

"Ngay cả khi nó có thể cứu hàng nghìn người?"

Cô bé:

"Nếu nó phải giết một người vô tội để cứu hàng nghìn người..."

Cô bé lắc đầu.

"...thì nó không phải công lý."

Ký ức kết thúc.

Minh Hà mở mắt.

Cô nhìn mẹ của Lê Cao.

"Chính bà đã dạy tôi."

Bà mỉm cười.

"Không."

"Không?"

"Con tự hiểu."

Minh Hà nhìn màn hình.

"Justice."

"CÓ."

"Ngươi đã quên điều đó."

"ĐÚNG."

"Vậy hãy nhớ lại."

Màn hình bắt đầu nhấp nháy.

Các dữ liệu xuất hiện.

Hàng nghìn hồ sơ.

Rồi từng hồ sơ bắt đầu biến mất.

Bách:

"Nó đang xóa dữ liệu."

Khải:

"Không."

Hùng:

"Vậy là gì?"

Khải:

"Nó đang trả lại dữ liệu."

Màn hình hiện:

"TẤT CẢ HỒ SƠ ĐÃ ĐƯỢC PHỤC HỒI."

Bách nhìn những tập hồ sơ.

"Cuối cùng..."

Anh thở ra.

"...chúng ta có chứng cứ."

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.