CHƯƠNG 287 BẢN ÁN TỬ HÌNH

2 phút đọc
231 từ
0 lượt xem

Minh Hà quay sang người phụ nữ.

"Bà đã giết mẹ tôi?"

"Đúng."

"Vì sao?"

"Vì bà ấy yêu con."

Minh Hà không hiểu.

"Điều đó có nghĩa gì?"

Người phụ nữ nhìn cô.

"Nếu bà ấy không yêu con, bà ấy đã không chết."

Bách:

"Chuyện xảy ra năm 1986?"

"Đúng."

"Người bị xét xử trong hồ sơ 000-A là Trần Ngọc Lan?"

"Đúng."

"Nhưng hồ sơ ghi bà ấy bị kết án tử hình."

"Đúng."

"Vậy bản án có được thi hành?"

Người phụ nữ nhìn Lê Cao.

"Thầy nói đi."

Lê Cao nhắm mắt.

"Không."

Bách:

"Không?"

"Không có bản án nào được thi hành."

"Vậy mẹ Minh Hà chết thế nào?"

Lê Cao không trả lời.

Người phụ nữ lên tiếng:

"Bà ấy tự nguyện chết."

Minh Hà:

"Không thể."

"Con không hiểu."

"Không."

Người phụ nữ bước tới gần cô.

"Con có biết tại sao con sống được không?"

Minh Hà lắc đầu.

"Vì mẹ con đã đổi mạng."

"Đổi với ai?"

"Với tôi."

Minh Hà nhìn bà.

"Vậy bà là..."

"Người được chọn để chết thay bà ấy."

Bách lập tức hiểu.

"Người thay thế."

Người phụ nữ gật đầu.

"Đúng."

"Vậy người trong bức ảnh..."

"Không phải em gái cô."

Bách nhìn Minh Hà.

"Vậy là bà."

Người phụ nữ:

"Đúng."

Minh Hà lùi lại.

"Nhưng tại sao bà giống tôi?"

Người phụ nữ nhìn cô rất lâu.

"Vì tôi được tạo ra để giống cô."

Căn phòng im lặng.

Bách:

"Justice đã tạo ra bà."

"Không."

"Vậy ai?"

"Trần Ngọc Lan."

Minh Hà sững người.

"Mẹ tôi?"

"Đúng."

"Vì sao?"

"Để đánh lừa Justice."

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.