CHƯƠNG 145 HOÀNG BÁCH

1 phút đọc
85 từ
1 lượt xem

Bách nhìn mình.

"Hoàng Bách?"

Trần Quốc Minh:

"Đó không phải tên ban đầu."

"Vậy tên gì?"

"Hoàng Minh."

Bách sững lại.

"Minh?"

"Đúng."

"Vì sao đổi?"

"Để không ai tìm được."

Bách nhìn Minh Hà.

Cô cũng đang nhìn anh.

Trần Quốc Minh nói:

"Hoàng Bách là tên mới."

"Minh Hà cũng là tên mới."

"Hai đứa được đặt tên lại cùng một ngày."

Bách hỏi:

"Vì sao?"

"Để hai đứa không nhận ra nhau."

Minh Hà:

"Nhưng chúng tôi đã từng gặp."

"Đúng."

"Bao nhiêu lần?"

"Ba lần."

"Và lần cuối?"

Trần Quốc Minh:

"Năm 2011."

Minh Hà nhìn Bách.

"Trong phòng số 20."

Bách nhớ.

Một đứa trẻ.

Một cô bé.

Một lời hứa.

Đừng sợ.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.