CHƯƠNG 139 KÝ ỨC CUỐI CÙNG

1 phút đọc
108 từ
1 lượt xem

Người đàn ông lấy một chiếc USB.

Đặt lên bàn.

"Trong này có đoạn cuối."

Bách:

"Đoạn gì?"

"Ký ức của cô."

Minh Hà:

"Tôi không muốn xem."

"Nhưng cô phải xem."

"Tại sao?"

"Vì nếu không..."

Người đàn ông nhìn Bách.

"...anh ta sẽ chết."

Bách nhìn ông.

"Ai?"

"Nguyễn Hùng."

Hùng lập tức rút súng.

"Ông dọa tôi?"

"Không."

"Vậy chứng minh."

Người đàn ông nhìn màn hình.

Một hình ảnh hiện lên.

Hùng đang đứng trước cửa nhà.

Một người phụ nữ bước ra.

Hùng nhìn.

Đó là mẹ anh.

Nhưng mẹ Hùng đã chết từ nhiều năm trước.

Hùng đứng chết lặng.

"Không thể."

Người đàn ông:

"Đó là đoạn ghi hình ngày hôm qua."

Hùng:

"Giả."

"Đúng."

Hùng nhìn ông.

"Ông làm giả?"

"Không."

"Vậy ai?"

"Zero."

Hùng siết súng.

"Đưa tôi mẹ tôi."

Người đàn ông:

"Anh muốn biết sự thật?"

"Đúng."

"Vậy phải trả giá."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.