CHƯƠNG 143 MƯỜI LĂM NĂM TRƯỚC

1 phút đọc
80 từ
1 lượt xem

Năm 2011.

Phòng xử số 0.

Lê Thu Hà đứng trước Lê Cao.

Bà còn trẻ.

Trên tay ôm một đứa trẻ.

Hoàng Bách.

Bà nói:

"Trả con tôi."

Lê Cao:

"Không thể."

"Nó không thuộc về các người."

"Đúng."

"Vậy tại sao giữ?"

"Vì nó đã nhìn thấy."

"Thấy gì?"

"Quá nhiều."

Bà nhìn đứa trẻ.

"Nó mới mười tuổi."

"Nhưng nó nhớ."

"Không."

"Thằng bé nhớ rất rõ."

Lê Thu Hà nhìn Bách.

"Vậy xóa ký ức của nó."

Lê Cao:

"Không thể."

"Vì sao?"

"Vì nó không chịu."

Bà nhìn ông.

"Vậy để tôi."

Lê Cao:

"Cô định làm gì?"

Bà nói:

"Để nó quên..."

"...nhưng không quên tất cả."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.