CHƯƠNG 250 NGƯỜI SỐNG TỪ NĂM 1986

1 phút đọc
178 từ
0 lượt xem

Minh Hà:

"Ông ta đang ở đâu?"

"Rất gần."

"Ở đâu?"

Nguyễn Văn Khải không trả lời.

"Cha."

"Con sẽ biết."

"Bao giờ?"

"Khi phiên tòa bắt đầu."

"Ai xét xử?"

"Con."

"Ai công tố?"

"Ta."

Minh Hà chết lặng.

"Cha?"

"Đúng."

"Vậy luật sư?"

Nguyễn Văn Khải nhìn cô.

"Hoàng Bách."

Minh Hà:

"Thẩm phán?"

Cha cô:

"Lê Cao."

Minh Hà:

"Ba người?"

"Ba người."

"Và bị cáo?"

Nguyễn Văn Khải:

"Chưa xác định."

"Vậy phiên tòa xét xử ai?"

Ông nhìn cô.

"Xét xử..."

"...người đã tạo ra hệ thống pháp luật mà các con đang sống trong đó."

Minh Hà:

"Người đó là ai?"

Nguyễn Văn Khải mở cửa xe.

"Đó là điều con phải tìm."

Ông bước xuống.

Minh Hà:

"Cha!"

Ông quay lại.

Cô hỏi:

"Cha có tin con không?"

Ông nhìn cô rất lâu.

"Ta tin."

"Vậy tại sao cha sợ?"

Nguyễn Văn Khải:

"Vì Justice cũng tin con."

Ông đóng cửa xe.

Chiếc xe rời đi.

Minh Hà đứng một mình.

Điện thoại cô rung.

Một tin nhắn mới.

FROM: JUSTICE

MINH HÀ.

PHIÊN TÒA ĐÃ ĐƯỢC ẤN ĐỊNH.

THỜI GIAN: 00:00 NGÀY MAI.

THẨM PHÁN: LÊ CAO.

KIỂM SÁT VIÊN: NGUYỄN VĂN KHẢI.

LUẬT SƯ: HOÀNG BÁCH.

BỊ CÁO: MINH HÀ.

Cô nhìn dòng cuối cùng.

Rồi một dòng khác xuất hiện:

NHÂN CHỨNG: HOÀNG AN.

Minh Hà đứng bất động.

Hoàng An đã chết 17 năm.

Nhưng Justice vừa xác nhận:

NHÂN CHỨNG ĐANG CÓ MẶT.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.