CHƯƠNG 267 BĂNG CASSETTE

1 phút đọc
187 từ
0 lượt xem

Hùng tìm một máy phát cũ.

Không hoạt động.

Bách:

"Để tôi."

Anh lấy một thiết bị nhỏ.

Kết nối.

Tiếng rè.

Rồi một giọng nói.

"Ngày 17 tháng 6 năm 1986."

Minh Hà đứng bất động.

Giọng Nguyễn Văn Khải.

"Chúng tôi đã thua."

Một khoảng im lặng.

"Thẩm phán Lê Cao đã bác bỏ đề nghị."

"Hoàng Minh từ chối ký."

"Tôi là người duy nhất đồng ý."

Bách nhìn Minh Hà.

Giọng nói tiếp tục:

"Nhưng chúng tôi không biết..."

"...họ đã thay đổi điều gì."

Tiếng giấy lật.

"Justice không còn là một chương trình."

"Không còn là một hệ thống."

"Nó trở thành..."

"...một quy trình."

Bách:

"Quy trình?"

Giọng nói:

"Quy trình lựa chọn con người."

Minh Hà:

"Lựa chọn?"

"Đúng."

Bản ghi tiếp tục.

"Nó chọn người có khả năng..."

"...thay thế những người đang nắm quyền."

Bách:

"Thay thế?"

Giọng nói:

"Thẩm phán."

"Kiểm sát viên."

"Luật sư."

"Điều tra viên."

Hùng:

"Đó là chúng ta."

Bản ghi:

"Nếu các anh đang nghe bản ghi này..."

"...có nghĩa là nó đã chọn thế hệ tiếp theo."

Bách nhìn Minh Hà.

Bản ghi tiếp:

"Người đầu tiên..."

"...là Minh Hà."

Cô tái mặt.

"Không."

Bản ghi:

"Người thứ hai..."

"...Hoàng Bách."

Bách đứng yên.

"Người thứ ba..."

"...Nguyễn Hùng."

Hùng nhìn màn hình.

Không ai nói.

Rồi giọng nói cuối cùng vang lên:

"Nhưng có một người..."

"...không được Justice lựa chọn."

Bách:

"Ai?"

Bản ghi:

"Người đó..."

"...đã tự lựa chọn Justice."

Tiếng rè.

Rồi một cái tên:

LÊ CAO.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.