CHƯƠNG 146 LỜI HỨA

1 phút đọc
88 từ
1 lượt xem

Minh Hà hỏi:

"Anh đã nói gì với tôi?"

Bách nhắm mắt.

Một hình ảnh xuất hiện.

Hai đứa trẻ ngồi trên sàn.

Ngoài cửa có người.

Bách nói:

"Nếu họ hỏi..."

"...em không được nói tên anh."

Minh Hà:

"Tại sao?"

"Vì họ sẽ tìm anh."

"Anh đi đâu?"

"Anh sẽ quay lại."

"Bao giờ?"

"Ngày em nhớ."

Minh Hà mở mắt.

"Anh đã không quay lại."

Bách:

"Tôi không nhớ."

"Nhưng tôi nhớ."

"Vậy tại sao tôi không nhớ em?"

"Vì anh đã quên."

"Em thì không."

Minh Hà nhìn anh.

"Vì họ không thể xóa hết ký ức của tôi."

Bách:

"Tại sao?"

"Vì có người giúp tôi."

"Ai?"

Minh Hà quay sang Lê Cao.

"Thầy."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.