CHƯƠNG 121 BA TẦNG DƯỚI LÒNG ĐẤT

1 phút đọc
140 từ
1 lượt xem

Cánh cửa đóng lại.

Bóng tối bao trùm căn phòng.

Giọng nói từ hệ thống loa vang lên lần nữa:

"Đề nghị tất cả bị cáo đứng lên."

Hùng bật đèn điện thoại.

Không có ai.

Minh Hà nói:

"Đây là hệ thống âm thanh."

Bách:

"Không."

"Tại sao?"

"Giọng nói được phát trực tiếp."

Hùng nhìn hệ thống.

"Anh biết?"

"Có độ trễ."

"Bao nhiêu?"

"Không quá một giây."

Vĩnh nói:

"Có người đang ở gần."

Bách nhìn Lê Cao.

"Phòng xử số 0."

Lê Cao gật.

"Đi theo tôi."

Họ bước ra hành lang.

Lê Cao đi đến cuối dãy.

Ông dừng trước một bức tường.

Không có cửa.

Không có bảng tên.

Ông lấy từ túi áo một chiếc chìa khóa.

Đặt vào một khe nhỏ trên tường.

Cạch.

Một phần bức tường trượt sang bên.

Phía sau là cầu thang.

Đi xuống.

Một tầng.

Hai tầng.

Ba tầng.

Hùng nhìn đồng hồ.

"Không thể."

Bách hỏi:

"Điều gì?"

"Chúng ta đã xuống hơn ba tầng."

Lê Cao nói:

"Đây là tầng không."

Hùng nhìn phía trước.

Một cánh cửa sắt.

Trên cửa:

000.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.