CHƯƠNG 39 NGƯỜI THỨ HAI

2 phút đọc
294 từ
1 lượt xem

Phiên tòa tạm nghỉ.

Minh Hà vào phòng làm việc.

Cô gọi cán bộ hồ sơ.

"Cho tôi toàn bộ tài liệu gốc."

"Đã được đóng hồ sơ."

"Tôi cần bản lưu."

"Thưa chị..."

"Ngay bây giờ."

Mười phút sau, tài liệu được đưa tới.

Minh Hà mở.

Hợp đồng với Nguyễn Văn Hùng có trong bản lưu.

Nhưng không có trong hồ sơ gửi tòa.

Cô hỏi:

"Ai đã loại?"

Không ai trả lời.

Cô nhìn danh sách người tiếp cận hồ sơ.

Mười hai người.

Cô kiểm tra từng người.

Một cái tên khiến cô dừng lại.

Đỗ Quang Vĩnh.

Chủ tọa phiên tòa.

Minh Hà ngồi bất động.

Cô nhớ lời Lê Cao:

"Người có quyền ký vào sự thật cuối cùng."

Điện thoại rung.

Một tin nhắn.

Đừng tìm nữa.

Cô xóa.

Tin nhắn thứ hai xuất hiện.

Cô đã tìm thấy người số 0.

Minh Hà nhìn màn hình.

Tin nhắn thứ ba:

Nhưng người số 0 không phải người cô nghĩ.

Cô đứng dậy.

Đi thẳng đến phòng xử.

Chủ tọa đã trở lại.

Minh Hà nhìn ông.

Đỗ Quang Vĩnh nhìn cô.

Không ai nói gì.

Bách bước vào sau.

Anh nhìn hai người.

"Chuyện gì?"

Minh Hà nói:

"Chúng ta cần kiểm tra tính hợp pháp của Hội đồng xét xử."

Bách nhìn cô.

"Vì sao?"

Cô đưa tài liệu.

"Thẩm phán chủ tọa đã từng tiếp cận hồ sơ trước khi vụ án được khởi tố."

Bách đọc.

Một dòng xác nhận.

Ngày truy cập:

Mười hai ngày trước khi Trần Thu Vân chết.

Đúng ngày hồ sơ Vụ án 000 được tạo.

Bách ngẩng lên.

"Ông biết trước?"

Đỗ Quang Vĩnh không trả lời.

Bách hỏi:

"Thưa thẩm phán?"

Ông ta nhìn xuống.

"Đúng."

Cả phòng xử xôn xao.

"Nhưng tôi không phải người tạo hồ sơ."

"Vậy ai?"

Vĩnh nói:

"Tôi không biết."

Bách nhìn ông.

"Thẩm phán không thể không biết."

Vĩnh nhìn Bách.

"Luật sư."

Ông nói rất chậm.

"Có những hồ sơ mà người ta chỉ cho anh xem."

"Nhưng không cho anh biết ai tạo."

Bách hỏi:

"Ông đã nhìn thấy gì?"

Vĩnh im lặng.

Sau đó nói:

"Một cái tên."

"Ai?"

Vĩnh nhìn Minh Hà.

"Cha cô."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.