CHƯƠNG 291 CÁO TRẠNG

2 phút đọc
334 từ
0 lượt xem

Sáu giờ mười lăm phút sáng.

Trời Hà Nội mưa.

Những giọt nước kéo thành từng vệt dài trên cửa kính phòng làm việc của Viện kiểm sát.

Minh Hà ngồi một mình trước bàn.

Trước mặt cô là một tập hồ sơ dày gần hai trăm trang.

Bìa hồ sơ màu xanh.

Dòng chữ in đậm:

VỤ ÁN: TRẦN NGỌC LAN.

Cô nhìn cái tên ấy rất lâu.

Ba mươi năm.

Cô đã sống với một sự thật rằng mẹ mình đã chết.

Bây giờ, người mà cô từng nghĩ là mẹ lại xuất hiện trước mặt cô.

Nhưng người mẹ thật sự...

đang bị truy tố về tội giết người.

Một nghịch lý khiến ngay cả người làm nghề pháp luật như cô cũng cảm thấy khó thở.

Minh Hà mở cáo trạng.

Phần đầu tiên là thông tin bị can.

Họ và tên: Trần Ngọc Lan.

Tuổi: 68.

Nghề nghiệp: Không xác định.

Nơi cư trú: Không xác định.

Cô dừng lại.

Không xác định nơi cư trú.

Không nghề nghiệp.

Không lịch sử nhân thân.

Nhưng phía dưới lại có một dòng khiến cô lạnh người:

Bị can bị bắt ngày 09/08/2026.

Minh Hà nhìn đồng hồ.

Hôm nay là ngày 9.

Cô đặt hồ sơ xuống.

"Không thể."

Nếu bị can vừa bị bắt hôm nay...

thì làm sao hồ sơ đã nằm trên bàn cô từ hôm qua?

Cô mở trang cuối.

Chữ ký của người phê chuẩn.

LÊ CAO.

Minh Hà đứng bật dậy.

Điện thoại trên bàn rung lên.

Một tin nhắn.

Chỉ có sáu chữ:

Đừng đọc cáo trạng nữa.

Không có số điện thoại.

Minh Hà nhìn màn hình.

Tin nhắn thứ hai xuất hiện.

Hãy đọc phụ lục 000-A.

Cô mở tập hồ sơ.

Không có phụ lục 000-A.

Chỉ có một dòng được đóng dấu:

PHỤ LỤC MẬT – CHỈ MỞ TẠI PHIÊN TÒA.

Minh Hà nhắm mắt.

Cô đã làm kiểm sát viên đủ lâu để biết một nguyên tắc.

Một hồ sơ càng muốn người ta không đọc...

thì càng có lý do để đọc.

Cô đứng lên.

Cầm toàn bộ hồ sơ.

Và đi thẳng đến phòng lưu trữ.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--


Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.