CHƯƠNG 67 TÊN GIẢ

1 phút đọc
125 từ
1 lượt xem

Bách đứng bất động.

Minh nói:

"Đứa trẻ số 17 không tên là Hoàng Bách."

"Vậy tên tôi là gì?"

"Không biết."

Bách cười nhạt.

"Ông không biết?"

"Không."

"Vậy ai đặt tên Hoàng Bách?"

"Ta."

"Vì sao?"

"Để con sống."

Bách nhìn ông.

"Vậy Hoàng Bách là ai?"

Minh đáp:

"Một đứa trẻ đã chết."

"Và ông dùng tên nó cho tôi?"

"Đúng."

"Vì sao?"

"Vì Zero đang tìm đứa trẻ số 17."

Bách hỏi:

"Nếu tôi chết thì sao?"

"Zero sẽ không tìm nữa."

"Nhưng tôi không chết."

"Đúng."

"Vì ông cứu tôi?"

"Không."

Minh nhìn Bách.

"Vì một người khác đã cứu anh."

"Ai?"

Minh không trả lời.

Bách bước xuống.

Lần đầu tiên vẻ bình tĩnh của anh biến mất.

Anh nhìn Minh Hà.

"Em biết chuyện này?"

"Không."

"Cha em biết."

"Không."

Bách nhìn Hùng.

Hùng lắc đầu.

Bách quay lại Minh.

"Vậy người cứu tôi là ai?"

Minh nói:

"Người mà anh đã tìm suốt mười lăm năm."

"Zero?"

"Không."

"Người đã tạo ra Zero."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.