CHƯƠNG 231 KHÔNG THỂ

1 phút đọc
110 từ
0 lượt xem

Minh Hà đứng bất động.

"Anh vừa nói gì?"

Bách:

"Cha của cô."

"Không thể."

"Tôi nhớ rồi."

"Anh nhớ cái gì?"

"Giọng nói."

"Không."

"Đúng là ông ấy."

Minh Hà lắc đầu.

"Cha tôi chết năm tôi mười hai tuổi."

Bách:

"Ông ấy chết năm nào?"

"2008."

"Ở đâu?"

"Tai nạn."

Bách:

"Giống chị tôi."

Minh Hà nhìn anh.

"Anh muốn nói gì?"

Bách:

"Không phải tai nạn."

Minh Hà:

"Anh không có chứng cứ."

"Đúng."

"Vậy đừng nói."

Bách:

"Được."

Anh quay sang Hùng.

"Hùng."

"Có."

"Điều tra cha Minh Hà."

Hùng:

"Không."

Bách:

"Tại sao?"

"Vì cô ấy không muốn."

Minh Hà:

"Tôi muốn."

Hùng nhìn cô.

"Chắc?"

Minh Hà:

"Chắc."

Hùng:

"Được."

Anh lấy điện thoại.

"Cho tôi tên."

Minh Hà:

"Nguyễn Văn Khải."

Hùng dừng lại.

"Nguyễn Văn Khải?"

"Đúng."

"Ông ấy từng làm ở đâu?"

"Viện kiểm sát."

Hùng nhìn Bách.

"Không chỉ vậy."

"Anh biết?"

"Ông ấy từng là kiểm sát viên trong vụ án Hoàng An."

Minh Hà tái mặt.

"Không thể."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.