CHƯƠNG 257 NGƯỜI MANG TÊN NGUYỄN VĂN KHẢI

1 phút đọc
135 từ
0 lượt xem

Minh Hà đứng bật dậy.

"Thầy nói gì?"

"Người đàn ông mà con gọi là cha..."

"...không phải người mà ta gặp năm 1986."

Bách:

"Vậy Nguyễn Văn Khải thật?"

Lê Cao:

"Đã chết."

Minh Hà:

"Khi nào?"

"1986."

Minh Hà:

"Không."

"Đúng."

Bách:

"Vậy người hiện tại là ai?"

Lê Cao:

"Người thay thế."

Hùng:

"Vậy người đàn ông vừa gặp Minh Hà?"

"Không phải cha cô."

Minh Hà:

"Không."

Bách:

"Vậy là ai?"

Lê Cao:

"Người sáng lập."

Cả phòng im lặng.

Minh Hà:

"Ông ta giả làm cha tôi?"

"Đúng."

"Bao nhiêu năm?"

"17 năm."

Bách:

"Vậy cha thật của cô..."

Lê Cao:

"Chết từ năm 1986."

Minh Hà:

"Vì Case 000?"

"Đúng."

Bách:

"Vậy người chúng ta vừa gặp..."

"...đã sống dưới tên Nguyễn Văn Khải suốt thời gian qua."

Lê Cao:

"Đúng."

Minh Hà:

"Ông ta đã lừa tôi."

Lê Cao:

"Đúng."

Minh Hà:

"Ông ta biết mọi thứ về tôi."

"Đúng."

"Ông ta biết mẹ tôi."

"Đúng."

"Ông ta biết Hoàng An."

"Đúng."

Minh Hà nhìn Bách.

"Vậy người đã gọi cho tôi..."

"...không phải cha tôi."

Bách:

"Đúng."

Minh Hà:

"Ông ta muốn tôi làm gì?"

Lê Cao:

"Đưa con vào Justice."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.