CHƯƠNG 192 NHÂN CHỨNG TƯƠNG LAI

1 phút đọc
128 từ
1 lượt xem

Minh Hà:

"Viện kiểm sát triệu tập nhân chứng."

Bách:

"Ai?"

"Hoàng Bách."

Bách sững lại.

"Tôi?"

"Đúng."

"Người làm chứng là tôi?"

"Đúng."

"Không hợp lý."

Minh Hà:

"Vì sao?"

"Người bị cáo không thể đồng thời là nhân chứng về tương lai của chính mình."

Minh Hà:

"Anh không phải người làm chứng."

"Vậy?"

"Người làm chứng là phiên bản tương lai của anh."

Bách:

"Ông ta không có mặt."

"Có."

Minh Hà quay lại.

Cửa mở.

Người đàn ông năm mươi tuổi bước vào.

Hùng lập tức đứng chắn trước Bách.

Người đàn ông:

"Không cần."

Hùng:

"Đứng yên."

"Ta không có vũ khí."

Hùng:

"Ta không tin."

Người đàn ông nhìn anh.

"Anh luôn không tin."

Hùng:

"Đúng."

"Đó là lý do anh sống lâu."

Hùng im lặng.

Minh Hà:

"Đề nghị nhân chứng khai danh tính."

Người đàn ông đứng trước Hội đồng xét xử.

"Nguyễn Hoàng Bách."

Minh Hà:

"Tuổi?"

"Năm mươi."

"Nghề nghiệp?"

"Thẩm phán."

Bách nhìn ông.

"Thẩm phán?"

"Đúng."

"Ở đâu?"

"Không còn Tòa án."

"Vậy ông làm gì?"

"Chủ tọa Zero."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.