CHƯƠNG 192 NHÂN CHỨNG TƯƠNG LAI
Minh Hà:
"Viện kiểm sát triệu tập nhân chứng."
Bách:
"Ai?"
"Hoàng Bách."
Bách sững lại.
"Tôi?"
"Đúng."
"Người làm chứng là tôi?"
"Đúng."
"Không hợp lý."
Minh Hà:
"Vì sao?"
"Người bị cáo không thể đồng thời là nhân chứng về tương lai của chính mình."
Minh Hà:
"Anh không phải người làm chứng."
"Vậy?"
"Người làm chứng là phiên bản tương lai của anh."
Bách:
"Ông ta không có mặt."
"Có."
Minh Hà quay lại.
Cửa mở.
Người đàn ông năm mươi tuổi bước vào.
Hùng lập tức đứng chắn trước Bách.
Người đàn ông:
"Không cần."
Hùng:
"Đứng yên."
"Ta không có vũ khí."
Hùng:
"Ta không tin."
Người đàn ông nhìn anh.
"Anh luôn không tin."
Hùng:
"Đúng."
"Đó là lý do anh sống lâu."
Hùng im lặng.
Minh Hà:
"Đề nghị nhân chứng khai danh tính."
Người đàn ông đứng trước Hội đồng xét xử.
"Nguyễn Hoàng Bách."
Minh Hà:
"Tuổi?"
"Năm mươi."
"Nghề nghiệp?"
"Thẩm phán."
Bách nhìn ông.
"Thẩm phán?"
"Đúng."
"Ở đâu?"
"Không còn Tòa án."
"Vậy ông làm gì?"
"Chủ tọa Zero."