CHƯƠNG 10 NGƯỜI ĐỨNG SAU CÁNH CỬA

2 phút đọc
317 từ
1 lượt xem

Phiên họp xem xét chứng cứ diễn ra kín.

Minh Hà trình bày những điểm bất thường trong vụ Trần Thu Vân.

Thời gian tử vong chưa rõ.

Chiếc điện thoại thứ hai.

Đoạn ghi âm.

Giọt máu.

Tài khoản Zero.

Một nhân chứng bị tấn công.

Một nhân chứng khác bị bắn ngay trong phòng làm việc.

Hùng ngồi đối diện.

Hoàng Bách cũng có mặt với tư cách luật sư bảo vệ quyền lợi cho Phạm Đức Khải.

Lê Cao chủ trì.

Bốn người ở bốn vị trí khác nhau.

Không ai hoàn toàn tin người còn lại.

Nhưng tất cả đều hiểu rằng vụ án đã vượt ra khỏi một cái chết trong căn phòng 2708.

Lê Cao hỏi:

"Anh Hùng."

"Vâng."

"Anh có chứng cứ xác định ông Khải giết vợ không?"

"Chưa."

"Vậy tại sao vẫn coi ông ta là nghi phạm?"

Hùng trả lời:

"Vì ông ta có mặt tại hiện trường, có mâu thuẫn với nạn nhân và có cơ hội."

Hoàng Bách lên tiếng:

"Đó là căn cứ để điều tra, không phải căn cứ để kết tội."

Minh Hà nhìn Bách.

"Không ai nói kết tội."

"Nhưng truyền thông đã nói."

Bách quay sang Hùng.

"Và các anh phải hiểu rằng một người có thể mất cả đời chỉ vì một dòng chữ trên báo."

Hùng không phản ứng.

Lê Cao gõ nhẹ bút xuống bàn.

"Đủ rồi."

Căn phòng im lặng.

Ông nhìn từng người.

"Chúng ta đang tìm sự thật. Không phải tìm người để đổ lỗi."

Đêm hôm đó, Lê Cao trở về nhà.

Ông mở cửa.

Bật đèn.

Không có gì bất thường.

Cho đến khi ông nhìn thấy một phong bì đặt trên bàn.

Không có người gửi.

Ông mở ra.

Bên trong là một bức ảnh cũ.

Ảnh chụp phiên tòa mười lăm năm trước.

Lê Cao đứng giữa.

Bên cạnh là Trần Văn Minh.

Và ở hàng ghế phía sau là một người phụ nữ.

Mặt bị gạch bằng mực đen.

Mặt sau bức ảnh chỉ có một câu:

"Thầy còn nhớ người này không?"

Lê Cao ngồi xuống.

Ông không cần nhìn lần thứ hai.

Ông biết người phụ nữ ấy là ai.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.