CHƯƠNG 268 THẨM PHÁN

1 phút đọc
93 từ
0 lượt xem

Minh Hà:

"Không."

Hùng:

"Thầy Lê?"

Bách:

"Thầy không phải nạn nhân."

Minh Hà:

"Thầy là người tạo ra?"

"Không."

"Vậy?"

Bách nhìn cuốn sổ.

"Thầy là người đầu tiên..."

"...chấp nhận nó."

Hùng:

"Nhưng năm 1986 thầy bác bỏ."

"Đúng."

"Vậy tại sao?"

Bách:

"Vì đó chỉ là phán quyết công khai."

Minh Hà:

"Ý anh là?"

Bách:

"Phán quyết thật..."

"...có thể nằm trong trang cuối."

Hùng:

"Trang cuối hồ sơ Case 000."

Bách:

"Đúng."

Minh Hà:

"Nhưng trang cuối biến mất."

Bách:

"Không."

"Vậy?"

"Nó chưa bao giờ biến mất."

Hùng:

"Ở đâu?"

Bách nhìn chiếc nhẫn.

"Trong tay người có quyền giữ nó."

Minh Hà:

"Thầy Lê Cao."

Bách:

"Đúng."

Hùng:

"Vậy phải tìm thầy."

Bách:

"Không."

"Vì sao?"

"Thầy muốn chúng ta tìm."

Minh Hà:

"Vậy chúng ta không tìm?"

Bách:

"Chúng ta sẽ để thầy tìm chúng ta."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.