CHƯƠNG 359 LỜI TẠM BIỆT
Lê Cao đặt chiếc búa lên bàn.
"Ta nghỉ."
Bách:
"Thầy nghỉ thật?"
"Đúng."
Hùng:
"Vậy ai thay?"
Lê Cao:
"Người trẻ."
Ông nhìn Minh Hà.
Cô lắc đầu.
"Không phải tôi."
"Ta biết."
Bách:
"Còn tôi?"
Lê Cao:
"Con càng không."
Hùng bật cười.
"Vậy ai?"
Lê Cao:
"Chưa biết."
Ông bước ra cửa.
Minh Hà:
"Thầy."
Lê Cao quay lại.
"Cảm ơn."
"Vì điều gì?"
"Vì đã không bỏ cuộc."
Lê Cao:
"Ta từng bỏ cuộc."
"Nhưng thầy quay lại."
"Đúng."
Ông nhìn cô.
"Đó mới là điều quan trọng."
Lê Cao rời khỏi phòng.
Bách nhìn theo.
"Ông ấy già rồi."
Hùng:
"Nhưng vẫn đáng sợ."
Minh Hà mỉm cười.
"Đó là thầy."
--=--
Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.