CHƯƠNG 359 LỜI TẠM BIỆT

1 phút đọc
101 từ
0 lượt xem

Lê Cao đặt chiếc búa lên bàn.

"Ta nghỉ."

Bách:

"Thầy nghỉ thật?"

"Đúng."

Hùng:

"Vậy ai thay?"

Lê Cao:

"Người trẻ."

Ông nhìn Minh Hà.

Cô lắc đầu.

"Không phải tôi."

"Ta biết."

Bách:

"Còn tôi?"

Lê Cao:

"Con càng không."

Hùng bật cười.

"Vậy ai?"

Lê Cao:

"Chưa biết."

Ông bước ra cửa.

Minh Hà:

"Thầy."

Lê Cao quay lại.

"Cảm ơn."

"Vì điều gì?"

"Vì đã không bỏ cuộc."

Lê Cao:

"Ta từng bỏ cuộc."

"Nhưng thầy quay lại."

"Đúng."

Ông nhìn cô.

"Đó mới là điều quan trọng."

Lê Cao rời khỏi phòng.

Bách nhìn theo.

"Ông ấy già rồi."

Hùng:

"Nhưng vẫn đáng sợ."

Minh Hà mỉm cười.

"Đó là thầy."

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.