CHƯƠNG 149 NGƯỜI PHỤ NỮ TRONG BÓNG TỐI

1 phút đọc
135 từ
1 lượt xem

Trần Quốc Minh lấy ra một bức ảnh.

Một người phụ nữ.

Đứng trước một căn nhà.

Bách nhìn.

Không nhận ra.

Nhưng trái tim anh đập mạnh.

"Đây là..."

"Đúng."

"Mẹ tôi?"

"Đúng."

Minh Hà nhìn ảnh.

"Người này..."

Bách hỏi:

"Em biết?"

Minh Hà lắc đầu.

"Không."

"Nhưng em từng gặp."

"Khi nào?"

"Năm 2011."

"Ở đâu?"

"Trong bệnh viện."

Minh Hà nhìn kỹ.

"Không."

"Không gì?"

"Đây không phải ảnh năm 2011."

"Vì sao?"

"Cô ấy..."

Minh Hà chỉ vào tay người phụ nữ.

"Cô ấy đang đeo chiếc nhẫn."

Bách:

"Thì sao?"

"Chiếc nhẫn đó..."

"...tôi đã nhìn thấy."

Hùng hỏi:

"Ở đâu?"

Minh Hà:

"Trên tay một người."

"Ai?"

Cô nhìn Lê Cao.

Lê Cao không nói.

Minh Hà bước tới.

"Thầy."

"Chiếc nhẫn đó..."

"...ông đang đeo."

Tất cả nhìn bàn tay Lê Cao.

Một chiếc nhẫn bạc.

Có ký hiệu:

0.

Bách nhìn.

"Ông là người số 0?"

Lê Cao lắc đầu.

"Không."

"Vậy chiếc nhẫn?"

Lê Cao tháo ra.

Đặt lên bàn.

"Ta chỉ là người giữ nó."

Bách hỏi:

"Cho ai?"

Lê Cao nhìn về phía cánh cửa.

"Cho người đang đứng ngay ngoài kia."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.