CHƯƠNG 228 LỜI THÚ TỘI CỦA LÊ CAO

1 phút đọc
87 từ
0 lượt xem

Bách:

"Thầy là người đứng sau?"

Lê Cao:

"Không hoàn toàn."

"Vậy thầy làm gì?"

"Ta là người phê duyệt."

"Phê duyệt cái gì?"

"Phán quyết đầu tiên của Zero."

Bách:

"Thầy biết chị tôi?"

"Biết."

"Thầy biết cô ấy bị giết?"

"Biết."

"Thầy biết cha tôi bị ép?"

"Biết."

"Thầy biết tôi bị bắt?"

"Biết."

Bách:

"Vậy tại sao thầy không cứu chúng tôi?"

Lê Cao:

"Ta đã cố."

"Không đủ."

"Đúng."

"Vì sao?"

"Vì ta sợ."

Bách:

"Thẩm phán mà sợ?"

"Ta cũng là con người."

"Thầy sợ ai?"

Lê Cao nhìn Bách.

"Cha con."

Bách:

"Cha tôi?"

"Không."

"Vậy?"

"Người cha con gọi là cha..."

"...không phải người nguy hiểm nhất."

Bách:

"Ai?"

Lê Cao:

"Người đã khiến cha con trở thành Hoàng Minh."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.