CHƯƠNG 228 LỜI THÚ TỘI CỦA LÊ CAO
Bách:
"Thầy là người đứng sau?"
Lê Cao:
"Không hoàn toàn."
"Vậy thầy làm gì?"
"Ta là người phê duyệt."
"Phê duyệt cái gì?"
"Phán quyết đầu tiên của Zero."
Bách:
"Thầy biết chị tôi?"
"Biết."
"Thầy biết cô ấy bị giết?"
"Biết."
"Thầy biết cha tôi bị ép?"
"Biết."
"Thầy biết tôi bị bắt?"
"Biết."
Bách:
"Vậy tại sao thầy không cứu chúng tôi?"
Lê Cao:
"Ta đã cố."
"Không đủ."
"Đúng."
"Vì sao?"
"Vì ta sợ."
Bách:
"Thẩm phán mà sợ?"
"Ta cũng là con người."
"Thầy sợ ai?"
Lê Cao nhìn Bách.
"Cha con."
Bách:
"Cha tôi?"
"Không."
"Vậy?"
"Người cha con gọi là cha..."
"...không phải người nguy hiểm nhất."
Bách:
"Ai?"
Lê Cao:
"Người đã khiến cha con trở thành Hoàng Minh."