CHƯƠNG 280 ĐIỀU KHÔNG THỂ NÓI

2 phút đọc
376 từ
0 lượt xem

"Vậy cô gái đó ở đâu?"

Duy Thành:

"Đã chết."

"Ngày nào?"

"Ngày Hoàng An chết."

Bách:

"Không."

"Đúng."

Bách:

"Vậy người tôi gặp..."

"...là người đã chết?"

Duy Thành:

"Đúng."

Bách:

"Không thể."

Duy Thành:

"Anh đã nhìn thấy cô ấy."

"Không."

"Anh đã nói chuyện với cô ấy."

"Không."

"Anh đã đưa cô ấy lên xe."

Bách lùi lại.

"Không."

Duy Thành:

"Anh đã đưa cô ấy..."

"...đến nơi mà Hoàng An bị giết."

Bách:

"Ông nói dối."

Duy Thành:

"Không."

Bách:

"Vậy tại sao tôi không nhớ?"

Duy Thành:

"Vì ký ức của anh đã bị xóa."

Hùng:

"Không thể xóa ký ức."

Duy Thành:

"Không cần xóa."

"Vậy?"

"Chỉ cần thay thế nó."

Bách:

"Bằng gì?"

Duy Thành:

"Một phiên bản khác."

Minh Hà:

"Justice."

Duy Thành:

"Đúng."

Bách nhìn cuốn sổ.

Trang cuối cùng được mở ra.

Có một câu viết tay:

"Nếu Bách đọc được dòng này, nghĩa là Minh Hà đã sống."

Bách:

"Đây là chữ của Hoàng Minh."

Duy Thành:

"Đúng."

Bách đọc tiếp.

"Nhưng nếu Minh Hà sống..."

Một khoảng trống.

Sau đó là dòng cuối:

"...thì người đáng lẽ phải chết thay cô đã không chết."

Hùng:

"Ý gì?"

Bách nhìn Minh Hà.

Cô đang đứng trước tấm ảnh cũ.

Một giọt nước mắt rơi xuống.

"Không."

Bách:

"Minh Hà?"

Cô quay lại.

"Không phải người thay thế tôi đã chết."

"Vậy?"

Cô chỉ vào bức ảnh.

Trong ảnh có hai cô bé giống hệt nhau.

Một người đứng bên trái.

Một người đứng bên phải.

Minh Hà nói:

"Người chết..."

"...là người này."

Bách:

"Vậy cô gái còn lại?"

Minh Hà nhìn thật lâu.

Rồi nói:

"Chính là tôi."

Hùng:

"Nhưng..."

Minh Hà:

"Tôi nhớ rồi."

Bách:

"Cô nhớ gì?"

Minh Hà nhìn về phía chiếc máy ghi âm.

"Ngày tôi mười hai tuổi..."

"...mẹ tôi không cứu tôi."

Bách:

"Vậy bà ấy làm gì?"

Minh Hà:

"Bà ấy..."

"...đổi hai chúng tôi cho nhau."

Duy Thành nhắm mắt.

Minh Hà:

"Người chết năm đó..."

"...không phải người thay tôi."

Cô nhìn Bách.

"Đó là..."

"...em gái sinh đôi của tôi."

Căn phòng chìm vào im lặng.

Bách:

"Minh Hà..."

Cô lắc đầu.

"Không."

"Chuyện này chưa kết thúc."

Cô cầm tập hồ sơ 000-A lên.

Trang cuối cùng chỉ có một dòng:

"MỘT TRONG HAI ĐỨA TRẺ PHẢI CHẾT ĐỂ JUSTICE TỒN TẠI."

Ngay lúc đó—

điện trong căn phòng tắt.

Máy ghi âm tự động bật.

Một giọng phụ nữ vang lên.

Giọng của Trần Ngọc Lan.

"Minh Hà..."

"...nếu con nghe được bản ghi này..."

"...nghĩa là mẹ đã chết."

Một khoảng im lặng.

Rồi câu cuối cùng:

"Nhưng mẹ chưa bao giờ có hai đứa con."

Bách ngẩng phắt lên.

Hùng:

"Vậy cô gái trong ảnh là ai?"

Máy ghi âm tiếp tục:

"Con không có em gái."

TÁCH.

Bản ghi dừng.

Minh Hà nhìn hai bức ảnh.

Mặt cô trắng bệch.

Bách:

"Vậy..."

"...chúng ta vừa nhìn thấy cái gì?"

Ở phía sau bức tường...

một tiếng động vang lên.

Cộc.

Cộc.

Cộc.

Ba tiếng.

Như có ai đó...

đang gõ từ bên trong.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.