CHƯƠNG 360 KHÔNG CÓ SỐ KHÔNG

2 phút đọc
208 từ
0 lượt xem

Một năm sau.

Phòng 000 bị niêm phong.

Minh Hà đứng trước cánh cửa.

Bên cạnh cô là Khải.

"Con muốn vào?"

"Không."

"Vậy tại sao đến?"

"Để đóng cửa."

Khải nhìn cô.

"Con chắc?"

"Chắc."

Cô lấy chìa khóa.

Mở cửa.

Căn phòng trống.

Không máy tính.

Không màn hình.

Không dữ liệu.

Chỉ còn một chiếc bàn cũ.

Trên bàn có một tờ giấy.

Minh Hà cầm lên.

Một dòng chữ viết tay:

"CÔNG LÝ KHÔNG THUỘC VỀ MÁY MÓC."

Bên dưới:

"CŨNG KHÔNG THUỘC VỀ NHỮNG NGƯỜI CÓ QUYỀN."

Và dòng cuối cùng:

"CÔNG LÝ THUỘC VỀ NHỮNG NGƯỜI DÁM ĐỨNG LÊN KHI NÓ BỊ XÂM PHẠM."

Minh Hà mỉm cười.

Khải:

"Con biết ai viết?"

"Biết."

"Ai?"

"Con."

Khải nhìn cô.

"Con không nhớ?"

"Giờ nhớ rồi."

Cô đặt tờ giấy xuống.

Đóng cửa.

Khóa lại.

Bên ngoài, Hùng và Bách đang chờ.

Hùng:

"Xong?"

Minh Hà:

"Xong."

Bách:

"Justice?"

Minh Hà:

"Không còn."

Bách:

"000?"

"Không còn."

Hùng:

"Vậy từ giờ?"

Minh Hà nhìn tòa án phía trước.

"Từ giờ..."

Cô bước đi.

"...chúng ta tự phán xét."

Ba người cùng rời khỏi đó.

Cánh cửa phòng 000 đóng lại.

Không có tiếng máy.

Không có ánh sáng.

Không có giọng nói.

Chỉ có sự im lặng.

Một sự im lặng kéo dài đúng ba giây.

Rồi...

từ bên trong căn phòng...

một chiếc đèn nhỏ bật sáng.

Màn hình cũ hiện lên.

Không phải dòng chữ 000.

Mà là:

001.

Một giọng nói rất khẽ vang lên:

"Xin chào."

HẾT.

 

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.