CHƯƠNG 256 CỬA SỐ HAI

1 phút đọc
114 từ
0 lượt xem

Một tiếng động vang lên phía sau.

CẠCH.

Hùng quay lại.

Một cánh cửa khác vừa mở.

Bách:

"Ở đó có gì?"

Lê Cao:

"Phòng nghị án."

Hùng:

"Không có trong thiết kế tòa."

Lê Cao:

"Đúng."

Bách:

"Thầy từng vào?"

"Đúng."

"Khi nào?"

"Năm 1986."

"Với ai?"

Lê Cao:

"Ba người."

"Cha tôi?"

"Đúng."

"Cha Minh Hà?"

"Đúng."

"Và?"

Lê Cao:

"Người thứ tư."

Bách:

"Ai?"

Lê Cao:

"Ông ấy."

Bách:

"Người sáng lập?"

Lê Cao:

"Đúng."

"Thầy có ảnh?"

"Không."

"Biết tên?"

"Không."

"Biết mặt?"

"Biết."

Bách:

"Vậy mô tả."

Lê Cao im lặng.

Minh Hà:

"Thầy."

Lê Cao:

"Ông ấy khoảng 40 tuổi."

"Đặc điểm?"

"Không có gì đặc biệt."

"Tóc?"

"Đen."

"Mắt?"

"Nâu."

"Chiều cao?"

"Khoảng 1m75."

Hùng:

"Không đủ."

Lê Cao:

"Ta chưa nói hết."

Bách:

"Vậy nói đi."

Lê Cao:

"Ông ấy có một vết sẹo."

"Ở đâu?"

"Ngay dưới tai trái."

Bách:

"Thầy nhớ?"

"Ta không bao giờ quên."

"Tại sao?"

Lê Cao:

"Vì ta đã nhìn thấy vết sẹo đó..."

"...trên một người khác."

Bách:

"Ai?"

Lê Cao nhìn Minh Hà.

"Cha cô."

Minh Hà:

"Không thể."

Lê Cao:

"Cha cô không phải Nguyễn Văn Khải."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.