CHƯƠNG 256 CỬA SỐ HAI
Một tiếng động vang lên phía sau.
CẠCH.
Hùng quay lại.
Một cánh cửa khác vừa mở.
Bách:
"Ở đó có gì?"
Lê Cao:
"Phòng nghị án."
Hùng:
"Không có trong thiết kế tòa."
Lê Cao:
"Đúng."
Bách:
"Thầy từng vào?"
"Đúng."
"Khi nào?"
"Năm 1986."
"Với ai?"
Lê Cao:
"Ba người."
"Cha tôi?"
"Đúng."
"Cha Minh Hà?"
"Đúng."
"Và?"
Lê Cao:
"Người thứ tư."
Bách:
"Ai?"
Lê Cao:
"Ông ấy."
Bách:
"Người sáng lập?"
Lê Cao:
"Đúng."
"Thầy có ảnh?"
"Không."
"Biết tên?"
"Không."
"Biết mặt?"
"Biết."
Bách:
"Vậy mô tả."
Lê Cao im lặng.
Minh Hà:
"Thầy."
Lê Cao:
"Ông ấy khoảng 40 tuổi."
"Đặc điểm?"
"Không có gì đặc biệt."
"Tóc?"
"Đen."
"Mắt?"
"Nâu."
"Chiều cao?"
"Khoảng 1m75."
Hùng:
"Không đủ."
Lê Cao:
"Ta chưa nói hết."
Bách:
"Vậy nói đi."
Lê Cao:
"Ông ấy có một vết sẹo."
"Ở đâu?"
"Ngay dưới tai trái."
Bách:
"Thầy nhớ?"
"Ta không bao giờ quên."
"Tại sao?"
Lê Cao:
"Vì ta đã nhìn thấy vết sẹo đó..."
"...trên một người khác."
Bách:
"Ai?"
Lê Cao nhìn Minh Hà.
"Cha cô."
Minh Hà:
"Không thể."
Lê Cao:
"Cha cô không phải Nguyễn Văn Khải."