CHƯƠNG 54 LỜI KHAI CỦA NGƯỜI ĐÃ CHẾT

1 phút đọc
177 từ
1 lượt xem

Bách đưa cho cô một cuộn ghi âm.

Giọng Trần Văn Minh vang lên.

"Nếu Hà đang nghe đoạn này..."

Một khoảng lặng.

"...có nghĩa là tôi đã thất bại."

Minh Hà nhắm mắt.

"Con gái."

"Cha xin lỗi."

"Cha đã nói dối con."

Giọng ông nghẹn lại.

"Ngày con được đưa về nhà không phải ngày con được sinh ra."

"Con không phải con ruột của cha."

Minh Hà mở mắt.

Bách nhìn cô.

Giọng trong máy tiếp tục:

"Nhưng con là con gái của một người mà cha rất kính trọng."

"Người đó đã chết."

"Và trước khi chết, ông ấy yêu cầu cha bảo vệ con."

Minh Hà hỏi:

"Người đó là ai?"

Băng ghi âm bị nhiễu.

Sau đó chỉ còn một câu:

"Người số 0."

Bách tắt máy.

Minh Hà nhìn anh.

"Vậy tôi là con gái của người số 0?"

"Không."

"Anh vừa nghe."

"Nghe kỹ."

Bách mở lại.

Đoạn cuối được lọc âm thanh.

Câu nói rõ hơn:

"Con gái của người đã từng mang tên số 0."

Minh Hà nhìn anh.

"Khác nhau?"

"Rất khác."

Bách lấy một tờ giấy.

"Zero không phải một người."

"Nhưng từng có người mang danh tính đó."

"Cha cô biết người đó."

"Và người đó có một đứa con."

Minh Hà hỏi:

"Là tôi?"

Bách gật.

"Đúng."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.