CHƯƠNG 40 TRẦN VĂN MINH

1 phút đọc
192 từ
1 lượt xem

Minh Hà đứng bật dậy.

"Không thể."

Vĩnh nói:

"Đó là tên tôi nhìn thấy."

"Cha tôi đã chết."

"Tôi biết."

"Ông ấy không thể lập hồ sơ sau khi chết."

"Ông ấy lập trước."

"Trước khi bà Vân chết?"

"Đúng."

Minh Hà nhìn Bách.

Bách không nói.

Vĩnh tiếp:

"Ông Minh từng đến gặp tôi."

"Khi nào?"

"Mười hai ngày trước khi bà Vân chết."

"Ông ấy nói gì?"

"Ông ấy nói có một vụ án sẽ xảy ra."

Cả phòng im lặng.

Minh Hà hỏi:

"Ông ấy biết ai sẽ chết?"

"Không."

"Vậy tại sao lập hồ sơ?"

Vĩnh nhìn cô.

"Vì ông ấy nói..."

Ông dừng lại.

"...vụ án đó đã được quyết định."

Minh Hà lạnh người.

"Quyết định bởi ai?"

Vĩnh nhìn thẳng vào cô.

"Người số 0."

Bách đứng lên.

"Thưa Hội đồng xét xử, tôi yêu cầu hỏi thẩm phán."

Chủ tọa gật.

Bách bước lên.

"Ông có biết người số 0 là ai?"

"Không."

"Ông có từng gặp?"

"Không."

"Ông có từng nhận chỉ đạo?"

"Không."

"Vậy tại sao ông tiếp nhận hồ sơ?"

Vĩnh im lặng.

Bách hỏi lại.

"Vì sao?"

Một khoảng thời gian dài trôi qua.

Cuối cùng Vĩnh nói:

"Vì tôi đã sợ."

Bách dừng lại.

"Ông sợ điều gì?"

"Rằng nếu tôi không làm..."

Ông nhìn Minh Hà.

"...người tiếp theo sẽ là con gái của Trần Văn Minh."

Minh Hà không nói được gì.

Bách hỏi:

"Ông đang nói ai?"

Vĩnh nhìn cô.

"Minh Hà."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.