CHƯƠNG 82 NHÂN CHỨNG

1 phút đọc
139 từ
1 lượt xem

Minh Hà ngồi trên ghế.

Hai chân cô không chạm đất.

Đỗ Quang Vĩnh đứng bên cạnh.

Ông cúi xuống.

"Cháu có biết vì sao mình ở đây không?"

"Không."

"Cháu nhớ gì?"

"Không."

"Cháu có nhớ căn phòng màu trắng không?"

Minh Hà nhìn ông.

"Không."

"Cháu có nhớ người đàn ông đứng trước mặt cháu?"

"Không."

"Cháu có nhớ ông ấy nói gì?"

"Không."

Vĩnh quay sang Lê Cao.

"Không có lời khai."

Lê Cao hỏi:

"Vậy chúng ta làm gì?"

Vĩnh đáp:

"Đặt câu hỏi."

Minh Hà nhìn họ.

"Cháu có được về nhà không?"

Không ai trả lời.

Cô hỏi lại:

"Cháu muốn gặp mẹ."

Trần Văn Minh cúi đầu.

Lê Cao nói:

"Chưa được."

"Tại sao?"

"Vì cháu là nhân chứng."

"Nhân chứng cho chuyện gì?"

Lê Cao nhìn Trần Văn Minh.

Minh nói:

"Cháu nhìn thấy một vụ giết người."

Minh Hà lắc đầu.

"Cháu không nhìn thấy."

Vĩnh lập tức hỏi:

"Cháu chắc chắn?"

"Chắc."

"Cháu không nhớ?"

"Không."

"Hay cháu không muốn nhớ?"

Minh Hà im lặng.

Vĩnh nhìn Lê Cao.

"Đó chính là vấn đề."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.