CHƯƠNG 259 ĐỨA TRẺ NĂM 2011

2 phút đọc
292 từ
0 lượt xem

Bách:

"Tôi đã cầu xin ông ta."

Hùng:

"Ông ta là ai?"

"Không nhìn thấy mặt."

Minh Hà:

"Vậy anh nhớ gì?"

"Giọng."

"Giọng nào?"

Bách nhìn cô.

"Giọng mà chúng ta vừa nghe."

Minh Hà:

"Người giả làm cha tôi?"

"Đúng."

Lê Cao:

"Không."

Bách quay lại.

"Thầy nói gì?"

"Không phải hắn."

"Vậy?"

"Người đó đã chết."

Bách:

"Thầy đang nói ai?"

Lê Cao:

"Người đàn ông mà con gặp năm 2011..."

"...đã chết từ năm 2009."

Bách:

"Vậy ai nói chuyện với tôi?"

Lê Cao:

"Đó là bản ghi."

Bách:

"Bản ghi?"

"Đúng."

Hùng:

"Vậy người nói chuyện với Bách..."

"...chỉ là giọng ghi âm?"

Lê Cao:

"Đúng."

Bách:

"Vậy ai đã bật nó?"

Lê Cao:

"Không biết."

Bách:

"Không."

Anh nhìn màn hình.

"Không phải bản ghi."

Minh Hà:

"Anh biết gì?"

Bách:

"Người đó đang ở đây."

Hùng:

"Ai?"

Bách nhìn về phía hàng ghế trống.

Một người đàn ông từ từ bước ra khỏi bóng tối.

Không ai nhận ra ông ta đã đứng đó từ lúc nào.

Ông ta khoảng 45 tuổi.

Tóc đen.

Áo sơ mi trắng.

Dưới tai trái...

một vết sẹo.

Minh Hà lùi lại.

"Ông..."

Người đàn ông mỉm cười.

"Chào con."

Bách:

"Ông là ai?"

Người đàn ông nhìn Lê Cao.

Lê Cao đứng bật dậy.

"Không thể."

Người đàn ông:

"Đã lâu rồi."

Lê Cao:

"Anh chết rồi."

Người đàn ông:

"Đúng."

Bách:

"Vậy ông là..."

Người đàn ông nhìn thẳng vào Bách.

"Người mà các con đã tìm suốt 40 năm."

Minh Hà:

"Ông tên gì?"

Người đàn ông:

"Không có tên."

Bách:

"Vậy chúng tôi gọi ông là gì?"

Người đàn ông mỉm cười.

"000."

Đèn trong phòng xử vụt tắt.

Một tiếng súng vang lên.

ĐOÀNG!

Khi đèn sáng trở lại...

người đàn ông biến mất.

Trên ghế thẩm phán chỉ còn một tờ giấy.

Bách nhặt lên.

Một dòng chữ viết tay:

"PHIÊN TÒA THẬT SỰ BẮT ĐẦU TỪ ĐÂY."

Bên dưới là ba cái tên:

HOÀNG MINH.

NGUYỄN VĂN KHẢI.

LÊ CAO.

Và dòng cuối cùng:

"HÃY TÌM NGƯỜI ĐÃ GIẾT HỌ."

Bách nhìn lên.

Hoàng Minh không còn trong phòng.

Lê Cao cũng biến mất.

Minh Hà:

"Cha tôi..."

Hùng:

"Chúng ta bị đánh lừa."

Bách nhìn tờ giấy.

"Không."

"Vậy?"

Bách:

"Chúng ta vừa được trao..."

"...một cáo trạng."

Hùng:

"Ai là bị cáo?"

Bách nhìn ba cái tên.

"Chưa biết."

Minh Hà:

"Vậy ai là người bị giết?"

Bách:

"Tất cả chúng ta."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.