CHƯƠNG 15 NGƯỜI SỐ 0

3 phút đọc
565 từ
1 lượt xem

Ba ngày sau phiên tòa, bốn người gặp nhau trong một căn phòng nhỏ.

Không có thư ký.

Không có biên bản.

Không có máy ghi âm.

Nguyễn Hùng đặt tập hồ sơ xuống bàn.

Minh Hà ngồi đối diện.

Hoàng Bách dựa vào ghế.

Lê Cao đứng bên cửa sổ.

Không ai nói trong một lúc lâu.

Cuối cùng Hùng lên tiếng:

"Vụ Trần Thu Vân không kết thúc ở đây."

Minh Hà nhìn anh.

"Đúng."

Bách hỏi:

"Đỗ Thành đâu?"

"Đã tìm thấy."

"Ở đâu?"

"Không nhớ gì."

Bách cười nhạt.

"Tiện thật."

Hùng không cười.

"Anh ta bị đánh vào đầu. Nhưng trước khi mất ý thức, anh ta nói một câu."

"Câu gì?"

Hùng nhìn Lê Cao.

"Người số 0."

Lê Cao không phản ứng.

Bách nhìn ông.

"Thầy biết?"

Lê Cao vẫn im lặng.

Minh Hà đứng lên.

"Thầy Lê."

Lê Cao quay lại.

"Thầy biết người số 0 là ai?"

Ông nhìn ba người.

Rất lâu sau mới nói:

"Biết."

Căn phòng im phăng phắc.

"Vậy là ai?"

Lê Cao nhìn ra ngoài cửa sổ.

"Không phải ai."

Hùng cau mày.

"Ý thầy là gì?"

"Người số 0 không phải một người."

Ông quay lại.

"Là vị trí."

Bách đứng thẳng người.

"Vị trí gì?"

Lê Cao không trả lời ngay.

Ông lấy từ trong túi áo một tờ giấy cũ.

Trên giấy có năm cái tên.

Tên thứ nhất:

Trần Văn Minh.

Tên thứ hai:

Nguyễn Văn Hùng.

Tên thứ ba:

Lê Cao.

Tên thứ tư đã bị xóa.

Tên thứ năm...

Trần Thu Vân.

Minh Hà nhìn tên cha mình.

Rồi nhìn tên người phụ nữ đã chết.

"Chuyện này nghĩa là gì?"

Lê Cao nói:

"Những người có tên trong danh sách này từng được tiếp cận một hồ sơ."

"Vụ Lê Ngọc Mai?"

"Không."

"Vậy hồ sơ gì?"

Lê Cao nhìn họ.

"Hồ sơ của một người chưa từng tồn tại trên giấy tờ."

Hùng hỏi:

"Ai?"

Lê Cao không trả lời.

Ngoài hành lang vang lên tiếng bước chân.

Một người thư ký chạy vào.

"Thầy Lê."

Ông quay lại.

"Có chuyện gì?"

"Có người gửi cái này."

Người thư ký đưa một phong bì.

Không có địa chỉ.

Không có người gửi.

Lê Cao mở ra.

Bên trong là một tấm ảnh.

Ảnh chụp bốn người đang ngồi trong căn phòng.

Chính căn phòng này.

Hùng đứng bật dậy.

"Không thể nào."

Tấm ảnh được chụp từ bên ngoài cửa kính.

Người chụp đã đứng rất gần.

Nhưng không ai trong bốn người nhìn thấy.

Mặt sau tấm ảnh có một dòng chữ:

"Các người đã tìm thấy bàn cờ."

Bên dưới là một ký hiệu:

0

Lê Cao khép mắt.

Trong lần đầu tiên kể từ khi vụ án bắt đầu, vẻ bình tĩnh của ông biến mất.

Ông nói:

"Không."

Minh Hà nhìn ông.

"Không gì?"

Lê Cao nhìn ba người.

"Chúng ta không tìm thấy bàn cờ."

Ông đặt tấm ảnh xuống.

"Chúng ta vừa được đưa lên bàn cờ."

Ngoài cửa sổ, mưa bắt đầu rơi.

Ở một nơi cách đó rất xa, một người đàn ông ngồi trước màn hình máy tính.

Trên màn hình là bốn hồ sơ.

NGUYỄN HÙNG.

MINH HÀ.

HOÀNG BÁCH.

LÊ CAO.

Người đàn ông mở hồ sơ cuối cùng.

Bên trong là một bức ảnh cũ của Lê Cao.

Phía dưới bức ảnh có một dòng chữ:

"Đối tượng số 04 — chưa hoàn thành nhiệm vụ."

Người đàn ông cầm bút.

Gạch một đường ngang qua tên Lê Cao.

Sau đó mở một tập hồ sơ mới.

Trên bìa chỉ có hai chữ:

GIAI ĐOẠN II

Ông ta gọi điện.

"Chuẩn bị đi."

Đầu dây bên kia hỏi:

"Xử lý ai trước?"

Người đàn ông nhìn bốn cái tên trên màn hình.

Ông ta suy nghĩ vài giây.

Rồi nói:

"Không xử lý ai cả."

"Vậy làm gì?"

Một nụ cười rất nhẹ xuất hiện trên khuôn mặt ông ta.

"Để họ tự tìm thấy nhau."

Cuộc gọi kết thúc.

Màn hình chuyển sang màu đen.

Một dòng chữ hiện lên:

ZERO — PHASE II

Và ở phía dưới, một cái tên mới xuất hiện.

MINH HÀ.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.