CHƯƠNG 64 HIỆP ƯỚC

1 phút đọc
165 từ
1 lượt xem

Minh kể.

Năm 2011, ba người phát hiện một chương trình bí mật.

Mục tiêu ban đầu không phải tạo ra nhân chứng giả.

Mà là tìm cách xác định:

Con người có thể bị dẫn dắt đến mức nào để tự tin vào một ký ức không có thật?

Thí nghiệm được tiến hành trên những người không có khả năng tự bảo vệ.

Trẻ em.

Người vô gia cư.

Người mất tích.

Người không có thân nhân.

Những người mà nếu biến mất...

không ai hỏi.

Minh Hà hỏi:

"Cha tham gia?"

"Đúng."

"Cha là một trong những người tổ chức?"

"Đúng."

Cô nhìn ông.

"Tại sao?"

"Vì ban đầu ta tin nó có thể giúp hệ thống tư pháp tìm ra sự thật."

Bách hỏi:

"Nhưng sau đó?"

"Ta nhận ra người ta không dùng nó để tìm sự thật."

"Vậy dùng để làm gì?"

Minh nói:

"Để tạo ra sự thật."

Căn phòng im lặng.

Ông tiếp:

"Một nhân chứng nhớ sai."

"Điều tra viên ghi lại."

"Kiểm sát viên sử dụng."

"Luật sư không biết."

"Thẩm phán tin."

"Và cuối cùng..."

Minh nhìn mọi người.

"...một lời nói dối trở thành bản án."

Bách nói:

"Zero."

Minh gật.

"Zero."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.