CHƯƠNG 137 CHIẾC GHẾ

1 phút đọc
88 từ
1 lượt xem

Người đàn ông bước đến trước ghế thẩm phán.

Ông đặt tay lên bàn.

"Ông nhớ không?"

Lê Cao:

"Nhớ."

"Năm 2011."

"Ông ngồi đây."

"Đúng."

"Minh Hà ngồi kia."

Ông chỉ ghế kiểm sát.

"Bách ngồi bên này."

Ông chỉ ghế luật sư.

"Hùng đứng phía sau."

Ông chỉ vị trí điều tra.

"Và Vĩnh..."

Ông nhìn ghế bị cáo.

"...ở đó."

Vĩnh mở mắt.

"Anh vẫn nhớ."

Người đàn ông:

"Ta nhớ tất cả."

Vĩnh:

"Vậy anh cũng nhớ..."

"...ai đã giết 19 đứa trẻ?"

Người đàn ông:

"Không có 19 đứa trẻ."

Vĩnh:

"Cái gì?"

"Chỉ có một."

Minh Hà nhìn ông.

"Một ai?"

Người đàn ông:

"Minh Hà."

Cô sững người.

"19 người còn lại..."

"...là những danh tính."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.