CHƯƠNG 165 ZERO KHÔNG CÓ THỜI GIAN

1 phút đọc
81 từ
1 lượt xem

Lê Cao nhìn người đàn ông.

"Anh đã làm gì?"

Bách lớn tuổi:

"Ta sửa một phán quyết."

"Phán quyết nào?"

"000."

"Không thể."

"Đúng."

"Không ai có thể sửa."

"Ta có."

"Vì sao?"

"Vì ta là người ra phán quyết."

Lê Cao:

"Anh tạo ra Zero?"

"Không."

"Vậy?"

"Ta tạo ra phiên bản cuối cùng."

Bách:

"Phiên bản cuối?"

"Đúng."

"Zero ban đầu là gì?"

"Một hệ thống."

"Zero bây giờ?"

"Một người."

Bách:

"Ai?"

Người đàn ông nhìn anh.

"Con."

Bách lắc đầu.

"Ông nói tôi là Zero."

"Đúng."

"Nhưng ông cũng là tôi."

"Đúng."

"Vậy..."

Bách dừng.

"Zero là tôi ở tương lai."

Người đàn ông:

"Không."

"Vậy?"

"Zero là lựa chọn mà con sẽ đưa ra."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.