CHƯƠNG 61 PHÁN QUYẾT TRƯỚC KHI XÉT XỬ

2 phút đọc
352 từ
1 lượt xem

Chủ tọa yêu cầu tạm dừng phiên tòa.

Nhưng trước khi ông gõ búa...

Một chiếc điện thoại trên bàn thư ký reo.

Không ai biết nó từ đâu đến.

Thư ký nghe máy.

Một giọng nói vang lên.

"Đọc bản án."

Thư ký tái mặt.

"Không."

"Đọc."

"Tôi không..."

Giọng nói lạnh hơn:

"Nếu không đọc..."

Một khoảng lặng.

"...người tiếp theo sẽ là con gái ông."

Thư ký run tay.

Ông mở bản án.

Bách bước lên.

"Đừng đọc."

Thư ký nhìn anh.

"Anh không hiểu."

Bách nói:

"Đúng."

Anh nhìn quanh phòng.

"Nhưng tôi hiểu một điều."

"Đây không còn là vụ án của tôi."

Bách nhìn thẳng vào camera.

"Người đang xem."

"Anh muốn một bản án?"

Không có tiếng trả lời.

Bách nói:

"Được."

Anh cầm một tập hồ sơ.

"Nhưng trước khi phán tôi có tội..."

"...tôi muốn đưa ra một chứng cứ."

Minh Hà nhìn anh.

"Chứng cứ gì?"

Bách lấy ra một phong bì.

Trên đó có chữ:

BẢN ÁN GỐC — NĂM 2011.

Anh đặt lên bàn.

"Các người đã viết bản án cho tôi hôm nay."

"Nhưng các người quên một điều."

Bách nhìn về phía Hội đồng xét xử.

"Người viết bản án năm 2011..."

Anh dừng lại.

"...đã mắc một lỗi."

Chủ tọa hỏi:

"Lỗi gì?"

Bách mở phong bì.

Bên trong là một bản án cũ.

Tên vụ án:

VỤ ÁN SỐ 000.

Ngày xét xử:

18.04.2011.

Người bị cáo:

TRẦN VĂN MINH.

Minh Hà đứng bật dậy.

"Cha tôi?"

Bách nhìn cô.

"Đúng."

"Nhưng cha tôi chưa từng bị xét xử."

Bách đáp:

"Đó là điều mọi người được phép tin."

Anh lật đến trang cuối.

Người ký bản án:

NGƯỜI SỐ 0.

Nhưng bên dưới chữ ký có một dấu vân tay.

Bách đưa tài liệu cho giám định viên.

Kết quả được công bố.

Dấu vân tay thuộc về...

MINH HÀ.

Cả phòng xử chết lặng.

Minh Hà nhìn bàn tay mình.

Bách nhìn cô.

Hùng nhìn cô.

Không ai hiểu.

Bởi ngày 18.04.2011...

Minh Hà mới mười tuổi.

Và theo hồ sơ...

cô chưa từng có mặt tại tòa.

Bách nói rất khẽ:

"Chúng ta đã tìm thấy người số 0."

Minh Hà nhìn anh.

"Đó là tôi?"

Bách lắc đầu.

"Không."

Anh nhìn dấu vân tay.

"Đó là người đã sử dụng dấu vân tay của cô."

Minh Hà hỏi:

"Ai?"

Bách không trả lời.

Bởi ở phía cuối phòng xử...

một người vừa đứng lên.

Người đó tháo khẩu trang.

Tất cả nhìn thấy khuôn mặt.

Là một người mà họ tưởng đã chết.

Trần Văn Minh.

Cha của Minh Hà.

Ông nhìn con gái.

Và nói:

"Đã đến lúc con biết sự thật."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.