CHƯƠNG 8 HỒ SƠ CŨ

2 phút đọc
270 từ
1 lượt xem

Đỗ Thành sống.

Nhưng không thể nói chuyện trong nhiều ngày.

Nguyễn Hùng bắt đầu tìm kiếm cái tên "Ủy Ban Số Không".

Không có hồ sơ chính thức.

Không có tổ chức.

Không có doanh nghiệp.

Không có tài khoản.

Không có bất kỳ dấu vết hành chính nào.

Nhưng có một thứ xuất hiện lặp lại trong những hồ sơ cũ.

Con số 0.

Nó xuất hiện bên cạnh những vụ án tưởng như không liên quan.

Một vụ lừa đảo tài chính.

Một vụ mất tích.

Một vụ tai nạn giao thông.

Một vụ tự sát.

Hùng dừng lại ở một hồ sơ cách đây mười lăm năm.

Nạn nhân: Lê Ngọc Mai.

Hai mươi tám tuổi.

Kế toán.

Chết tại nhà riêng.

Kết luận: tự sát.

Hùng lật đến trang cuối.

Người phụ trách điều tra khi ấy là cha anh.

Người kiểm sát là Trần Văn Minh.

Và người ký bản án là Lê Cao.

Hùng ngồi bất động.

Cái tên Lê Cao khiến anh chú ý hơn tất cả những cái tên còn lại.

Lê Cao hiện nay là thẩm phán kỳ cựu của Tòa án thành phố.

Một người nổi tiếng thận trọng.

Một người chưa từng để xảy ra sai sót nghiêm trọng trong những vụ án lớn.

Hùng mang hồ sơ đến gặp ông.

Lê Cao đọc vài trang đầu.

Sau đó khép lại.

"Anh muốn hỏi gì?"

"Thầy còn nhớ vụ này?"

Lê Cao nhìn anh.

"Nhớ."

"Thầy nghĩ đó là tự sát?"

Một khoảng im lặng kéo dài.

Cuối cùng Lê Cao nói:

"Ngày đó, tôi tin vào hồ sơ."

"Hiện tại?"

Lê Cao nhìn ra cửa sổ.

"Hiện tại tôi không còn chắc mình đã được nhìn thấy toàn bộ hồ sơ."

Hùng nhìn ông.

"Thầy biết Zero?"

Lê Cao không trả lời.

Nhưng bàn tay đang đặt trên tập hồ sơ khẽ siết lại.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.