CHƯƠNG 325 MẬT KHẨU

2 phút đọc
267 từ
0 lượt xem

Trong phòng 000.

Minh Hà đứng trước màn hình.

Một ô nhập mật khẩu xuất hiện.

ENTER ROOT KEY.

Người đàn ông nói:

"Chỉ cần một chữ."

Minh Hà:

"Chữ gì?"

"Con biết."

"Không."

"Con biết."

"Không."

Trần Ngọc Lan:

"Đừng."

Minh Hà nhìn mẹ.

"Mẹ biết mật khẩu?"

"Biết."

"Là gì?"

Trần Ngọc Lan:

"Không phải một chữ."

"Vậy?"

"Một câu."

Minh Hà:

"Câu gì?"

Trần Ngọc Lan:

"Điều cuối cùng con nói trước khi họ xóa ký ức."

Minh Hà nhắm mắt.

Một hình ảnh xuất hiện.

Cô bé mười hai tuổi.

Ngồi trong căn phòng trắng.

Một người đàn ông đứng trước mặt.

Ông ta hỏi:

"Con muốn gì?"

Cô bé trả lời:

"Con muốn mọi người được xét xử công bằng."

Người đàn ông:

"Và nếu luật pháp không công bằng?"

Cô bé:

"Thì con sẽ thay đổi nó."

Màn hình hiện:

ROOT KEY ACCEPTED.

Trần Ngọc Lan hoảng hốt.

"Không!"

Minh Hà mở mắt.

Cả hệ thống sáng lên.

Tất cả màn hình chuyển sang màu trắng.

Người đàn ông trên màn hình không còn cười.

"Con đã nhớ."

Minh Hà:

"Đúng."

"Vậy con biết ta là ai."

"Biết."

Trần Ngọc Lan:

"Không được nói."

Minh Hà nhìn màn hình.

"Ông là..."

Cô dừng lại.

Một tiếng động vang lên từ phía sau.

Cánh cửa thép bắt đầu mở.

ẦM...

Bách xuất hiện.

"Hà!"

Minh Hà quay lại.

Hùng đứng phía sau.

Và cuối cùng...

Lê Cao bước vào.

Người đàn ông trên màn hình nhìn Lê Cao.

Hai người nhìn nhau.

Rất lâu.

Rồi người đàn ông nói:

"Ba mươi năm."

Lê Cao:

"Đúng."

"Ông vẫn còn sống."

"Và ngươi vẫn chưa thắng."

Người đàn ông cười.

"Không."

Hắn nhìn Minh Hà.

"Ta đã thắng từ ba mươi năm trước."

Màn hình tắt.

Ngay sau đó, toàn bộ điện trong tòa án vụt tắt.

Trong bóng tối...

một giọng nói vang lên từ loa:

"PHIÊN TÒA CHÍNH THỨC BẮT ĐẦU."

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.