CHƯƠNG 5 CHIẾC ĐIỆN THOẠI THỨ HAI

2 phút đọc
253 từ
1 lượt xem

Chiếc điện thoại được khôi phục vào cuối ngày thứ hai.

Không có SIM.

Không có danh bạ.

Không có tài khoản mạng xã hội.

Nhưng có một đoạn ghi âm.

Nguyễn Hùng và Minh Hà cùng nghe trong phòng làm việc.

Giọng Trần Thu Vân vang lên, nhỏ và gấp.

"Nếu anh nghe được đoạn này, có nghĩa là tôi đã chết."

Một khoảng im lặng.

Sau đó là giọng đàn ông.

"Cô hiểu mình đang làm gì không?"

"Hiểu."

"Cô vẫn định công khai?"

"Đúng."

"Vậy cô biết hậu quả."

"Tôi biết."

"Không ai bảo vệ được cô đâu."

Giọng bà Vân run lên.

"Tôi không cần ai bảo vệ."

Đoạn ghi âm kết thúc.

Minh Hà hỏi:

"Thời gian?"

Hùng nhìn màn hình.

23 giờ 12.

Hai người cùng im lặng.

Minh Hà nói:

"Không thể."

"Đúng."

"Nếu thời gian tử vong khoảng 22 giờ 50..."

"Thì ai đó đã sử dụng điện thoại của bà Vân lúc 23 giờ 12."

Minh Hà nhìn anh.

"Hoặc thời điểm tử vong bị xác định sai."

Hùng gật.

"Cả hai khả năng đều phải giữ."

Cửa mở.

Hoàng Bách bước vào.

Anh không hỏi tại sao mình được gọi.

Chỉ nói:

"Tôi đã nói chuyện với ông Khải."

Hùng hỏi:

"Ông ấy nói gì?"

"Ông ấy có một tình nhân."

Minh Hà nhìn Bách.

"Chúng tôi biết."

"Nhưng người đó không phải Nguyễn Thảo."

Hùng khựng lại.

"Nguyễn Thảo là ai?"

Bách nhìn anh.

"Trợ lý của bà Vân."

Minh Hà đứng dậy.

"Anh lấy thông tin ở đâu?"

"Thân chủ tôi."

"Ông Khải biết quan hệ giữa họ?"

"Không. Nhưng ông ấy biết bà Vân đang điều tra một chuyện."

"Chuyện gì?"

Bách không trả lời ngay.

Anh nhìn chiếc điện thoại trên bàn.

"Thiên Minh Finance có một tài khoản đặc biệt."

Minh Hà cau mày.

"Tài khoản nào?"

"Zero."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.