CHƯƠNG 48 NHÂN CHỨNG CUỐI CÙNG

1 phút đọc
163 từ
1 lượt xem

Hùng tìm thấy một địa chỉ trong hồ sơ.

Một người phụ nữ.

Tên:

Nguyễn Thùy Dung.

Năm 2011, bà là bác sĩ tại cơ sở nghiên cứu.

Bà là người cuối cùng từng nhìn thấy mười bảy đứa trẻ.

Ba người đến căn nhà của bà.

Bà đã ngoài sáu mươi.

Khi mở cửa, bà nhìn thấy Bách.

Bà đứng chết lặng.

"Đứa trẻ số 17."

Bách nói:

"Bà vẫn nhớ."

"Không thể quên."

Bà mời họ vào.

Minh Hà hỏi:

"Những đứa trẻ khác đâu?"

Bà không trả lời.

Hùng hỏi:

"Ai giết họ?"

Bà nhìn ra cửa sổ.

"Không ai giết."

Minh Hà cau mày.

"Vậy họ chết thế nào?"

Bà nói:

"Họ biến mất."

"Biến mất?"

"Khỏi hồ sơ."

Bách hỏi:

"Nhưng họ vẫn còn sống?"

Bà nhìn anh.

"Một số."

Hùng đứng dậy.

"Ở đâu?"

Bà lấy một quyển sổ.

"Trong những vụ án."

Minh Hà nhìn bà.

"Ý bà là gì?"

Bà nói:

"Mỗi đứa trẻ được đưa vào một vụ án khác nhau."

"Chúng được sử dụng như thế nào?"

"Nhân chứng."

Bách hiểu.

"Mười sáu nhân chứng?"

Bà gật.

"Nhưng họ không biết mình là nhân chứng."

Minh Hà hỏi:

"Vì sao?"

Bà nói:

"Vì họ được tạo ra ký ức."

Căn phòng im lặng.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.