CHƯƠNG 266 CÁNH CỬA
Minh Hà bước vào.
Phòng khách.
Không có gì.
Cô đi tới cầu thang.
Một bậc.
Hai bậc.
Ba bậc.
Cô dừng lại.
"Ở đây."
Bách:
"Gì?"
"Cha tôi từng đứng ở đây."
Hùng:
"Ngày nào?"
"Ngày ông ấy chết."
Minh Hà nhìn xuống sàn.
Một viên gạch khác màu.
Hùng lập tức quỳ xuống.
"Đừng."
Bách:
"Tôi chưa chạm."
Hùng:
"Không phải anh."
Anh lấy dụng cụ.
Cạy viên gạch.
Bên dưới có một hộp kim loại.
Minh Hà:
"Không có trong ký ức."
Bách:
"Vì cô không được biết."
Hùng mở hộp.
Bên trong có ba thứ.
Một chiếc nhẫn.
Một cuốn sổ.
Một băng cassette.
Bách cầm chiếc nhẫn.
Mặt trong khắc:
000.
Minh Hà nhìn cuốn sổ.
Bìa ghi:
NGUYỄN VĂN KHẢI — 1986.
Bách:
"Cha cô để lại."
Minh Hà:
"Không."
"Vì sao?"
"Cách ông ấy viết..."
"...không phải như vậy."
Bách:
"Vậy ai viết?"
Minh Hà nhìn dòng chữ.
"Người giả làm cha tôi."