CHƯƠNG 266 CÁNH CỬA

1 phút đọc
109 từ
0 lượt xem

Minh Hà bước vào.

Phòng khách.

Không có gì.

Cô đi tới cầu thang.

Một bậc.

Hai bậc.

Ba bậc.

Cô dừng lại.

"Ở đây."

Bách:

"Gì?"

"Cha tôi từng đứng ở đây."

Hùng:

"Ngày nào?"

"Ngày ông ấy chết."

Minh Hà nhìn xuống sàn.

Một viên gạch khác màu.

Hùng lập tức quỳ xuống.

"Đừng."

Bách:

"Tôi chưa chạm."

Hùng:

"Không phải anh."

Anh lấy dụng cụ.

Cạy viên gạch.

Bên dưới có một hộp kim loại.

Minh Hà:

"Không có trong ký ức."

Bách:

"Vì cô không được biết."

Hùng mở hộp.

Bên trong có ba thứ.

Một chiếc nhẫn.

Một cuốn sổ.

Một băng cassette.

Bách cầm chiếc nhẫn.

Mặt trong khắc:

000.

Minh Hà nhìn cuốn sổ.

Bìa ghi:

NGUYỄN VĂN KHẢI — 1986.

Bách:

"Cha cô để lại."

Minh Hà:

"Không."

"Vì sao?"

"Cách ông ấy viết..."

"...không phải như vậy."

Bách:

"Vậy ai viết?"

Minh Hà nhìn dòng chữ.

"Người giả làm cha tôi."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.