CHƯƠNG 43 CUỘN BĂNG

3 phút đọc
438 từ
1 lượt xem

Âm thanh rè rè.

Sau đó là giọng của cha Hùng.

"Ngày 18 tháng 4."

Một khoảng im lặng.

"Nếu con nghe được đoạn này, nghĩa là tôi đã không còn."

Hùng nhắm mắt.

Giọng nói tiếp:

"Tôi từng nghĩ Zero là một tổ chức."

Rè...

"Tôi sai."

"Tôi từng nghĩ có một người đứng đầu."

"Tôi lại sai."

Một tiếng thở dài.

"Zero là một nguyên tắc."

Bách nhìn Hùng.

"Nguyên tắc?"

Giọng nói:

"Nguyên tắc rằng sự thật chỉ tồn tại khi có người có quyền xác nhận nó."

Hùng siết tay.

"Trong những năm qua, chúng tôi đã cố tìm người số 0."

"Nhưng càng tìm, càng nhận ra..."

"Không có số 0."

Bách nhìn chiếc máy.

Giọng nói cuối cùng vang lên:

"Zero là chiếc ghế."

Bách đứng bật dậy.

"Chiếc ghế?"

Hùng nhìn anh.

Giọng cha anh tiếp tục:

"Người ngồi vào chiếc ghế đó không quan trọng."

"Quan trọng là..."

Rè...

"...người đó có quyền khiến cả hệ thống tin rằng điều mình nói là sự thật."

Cuộn băng dừng.

Bách nhìn Hùng.

"Chiếc ghế nào?"

Hùng không trả lời.

Một tiếng động vang lên phía ngoài.

Cả hai quay lại.

Cửa phòng từ từ mở.

Minh Hà đứng đó.

Mặt tái nhợt.

Áo dính máu.

Hùng chạy tới.

"Em bị thương?"

"Không phải máu của tôi."

"Của ai?"

Minh Hà nhìn hai người.

"Thầy Lê."

Bách hỏi:

"Ông ấy chết thế nào?"

Minh Hà lắc đầu.

"Không phải thầy Lê."

Cô lấy chiếc USB ra.

"Thầy ấy gửi cái này cho tôi."

Bách nhìn.

"Trong đó có gì?"

Minh Hà đáp:

"Có người số 0."

Hùng nhìn cô.

"Em đã xem?"

"Chưa."

"Tại sao?"

Minh Hà nhìn cả hai.

"Vì tôi nghĩ..."

Cô ngừng lại.

"...người trong video có thể là một trong ba chúng ta."

Căn phòng im lặng.

Minh Hà cắm USB vào máy.

Màn hình sáng.

Một video bắt đầu chạy.

Hình ảnh đầu tiên hiện ra là...

Lê Cao.

Ông đang ngồi trong phòng xử án.

Một mình.

Ông nhìn thẳng vào camera.

Và nói:

"Người số 0 không phải tôi."

Màn hình chuyển sang màu đen.

Sau đó một giọng nói khác vang lên.

Một giọng nói mà cả ba người đều nhận ra.

Giọng của Hoàng Bách.

"Đừng để họ biết tôi còn sống."

Minh Hà quay sang Hùng.

Hùng nhìn cô.

Không ai nói được gì.

Video tiếp tục.

Giọng Bách:

"Người duy nhất có thể kết thúc Zero..."

Một khoảng im lặng.

"...là người đã tạo ra nó."

Màn hình hiện lên một cái tên.

TRẦN VĂN MINH.

Video kết thúc.

Minh Hà đứng chết lặng.

Cha cô đã chết.

Lê Cao đã chết.

Hùng đang đứng bên cạnh.

Và Hoàng Bách...

đang ở đâu đó ngoài kia.

Nhưng đoạn ghi âm vừa phát lại là giọng của anh.

Một giọng nói được ghi mười lăm năm trước.

Hùng nhìn Minh Hà.

"Vậy người đàn ông đang bào chữa cho tôi là ai?"

Minh Hà không trả lời.

Bởi cô vừa nhận ra một điều còn đáng sợ hơn.

Có thể Hoàng Bách hiện tại không phải Hoàng Bách mà họ vẫn nghĩ.

Ngoài cửa sổ, trời bắt đầu sáng.

Một ngày mới bắt đầu.

Nhưng vụ án...

mới thực sự bắt đầu.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.