CHƯƠNG 254 NHÂN CHỨNG

1 phút đọc
162 từ
0 lượt xem

Đèn trong phòng xử tắt.

Một chiếc màn hình bật sáng.

Một dòng chữ:

NHÂN CHỨNG: HOÀNG AN.

Minh Hà:

"Không thể."

Hùng:

"Đã kiểm tra hồ sơ tử vong?"

"Rồi."

"DNA?"

"Rồi."

"Thi thể?"

"Đã xác nhận."

Bách:

"Không phải Hoàng An."

Minh Hà quay lại.

"Anh nói gì?"

Bách:

"Người chết năm đó..."

"...không nhất thiết là Hoàng An."

Hùng:

"Anh đang nói gì?"

Bách:

"Chúng ta chỉ có hồ sơ xác nhận."

"Và DNA."

"Đúng."

"Vậy?"

Bách:

"DNA có thể bị tráo."

Hùng:

"Không dễ."

"Nhưng có thể."

Minh Hà:

"Vậy phải mở lại hồ sơ tử thi."

Hùng:

"Để tôi làm."

Màn hình bật lên.

Một hình ảnh hiện ra.

HỒ SƠ GIÁM ĐỊNH DNA — HOÀNG AN.

Bách nhìn.

"Không."

Hùng:

"Cái gì?"

Bách:

"Chữ ký."

"Người giám định?"

"Không."

Bách chỉ vào cuối trang.

"Người yêu cầu giám định."

Hùng đọc:

NGUYỄN VĂN KHẢI.

Minh Hà:

"Cha tôi."

Bách:

"Đúng."

"Vậy?"

"Ông ấy đã yêu cầu giám định..."

"...trước khi xác nhận người chết là Hoàng An."

Hùng:

"Thời gian?"

Bách:

"23 giờ 10."

Hùng mở dữ liệu.

"Hoàng An được xác nhận tử vong lúc 23 giờ 42."

Cả phòng im lặng.

Minh Hà:

"Cha tôi biết cô ấy chết..."

"...trước khi người ta tìm thấy thi thể."

Bách:

"Đúng."

Hùng:

"Vậy ông ấy đã ở hiện trường."

Bách:

"Hoặc..."

"...ông ấy chính là người tạo ra hiện trường."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.