CHƯƠNG 293 PHÒNG HỎI CUNG

2 phút đọc
249 từ
0 lượt xem

Chín giờ sáng.

Minh Hà bước vào phòng hỏi cung.

Một điều tra viên đứng dậy.

"Kiểm sát viên Minh Hà."

Cô gật đầu.

"Đối tượng đâu?"

"Có mặt."

Cánh cửa mở.

Một người phụ nữ bước vào.

Minh Hà chết lặng.

Người phụ nữ ấy giống hệt Trần Ngọc Lan trong đoạn phim.

Nhưng trẻ hơn.

Khoảng bốn mươi tuổi.

Minh Hà nhìn điều tra viên.

"Đây là ai?"

"Trần Ngọc Lan."

"Không."

"Trong hồ sơ là vậy."

Minh Hà nhìn người phụ nữ.

"Bà bao nhiêu tuổi?"

"68."

"Nhưng bà..."

"Tôi biết."

"Chúng ta đã từng gặp nhau?"

Người phụ nữ nhìn cô.

"Chưa."

"Vậy tại sao tôi cảm thấy..."

Bà mỉm cười.

"Vì cô là con gái tôi."

Minh Hà đứng bật dậy.

"Không được nói như vậy."

"Tại sao?"

"Vì mẹ tôi đã chết."

Người phụ nữ:

"Không."

Minh Hà:

"Không?"

"Bà ấy đã chết."

"Nhưng tôi là người đã sống thay bà ấy."

Minh Hà nhìn bà.

"Vậy bà là ai?"

Người phụ nữ cúi xuống.

"Người mà mẹ cô tạo ra."

Minh Hà:

"Để làm gì?"

"Để cô được sống."

Căn phòng im lặng.

Minh Hà mở hồ sơ.

"Trong hồ sơ, bà bị cáo buộc giết một người tên Minh Hà."

Người phụ nữ:

"Đúng."

"Nhưng người đó không tồn tại."

"Không."

Minh Hà:

"Vậy bà có giết không?"

Người phụ nữ nhìn thẳng vào mắt cô.

"Không."

"Vậy ai giết?"

Bà đáp rất bình tĩnh:

"Con."

Minh Hà sững người.

"Tôi?"

"Đúng."

"Không thể."

"Con đã giết cô ấy."

"Tôi không nhớ."

"Vì con không phải người đã làm."

Minh Hà:

"Vậy ai?"

Người phụ nữ nhìn qua vai cô.

"Người đang đứng ngoài cửa."

Minh Hà quay lại.

Không có ai.

Cô quay lại.

Người phụ nữ đã biến mất.

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.