CHƯƠNG 90 PHIÊN TÒA KHÔNG CÓ BỊ CÁO

2 phút đọc
203 từ
1 lượt xem

Lê Cao lập tức yêu cầu kiểm tra danh tính.

Người phụ nữ đưa giấy tờ.

Tên:

Trần Thu Vân.

Hoàn toàn hợp lệ.

Hùng kiểm tra dấu vân tay.

Trùng khớp.

Minh lắc đầu.

"Không."

Vĩnh hỏi:

"Ông dựa vào đâu?"

Minh chỉ vào cổ tay cô.

"Một vết sẹo."

Mọi người nhìn.

Một đường sẹo nhỏ.

Minh nói:

"Thu Vân thật có vết sẹo ở tay trái."

Người phụ nữ đưa tay trái.

Không có.

Cô nhìn xuống.

Minh nói:

"Và cô ấy thuận tay trái."

Người phụ nữ cầm bút bằng tay phải.

Vĩnh hiểu.

"Người giả mạo."

Hùng rút súng.

Người phụ nữ lập tức lùi lại.

Minh Hà nhìn cô.

"Chị là ai?"

Cô không trả lời.

Lê Cao nói:

"Khóa cửa."

Nhưng quá muộn.

Người phụ nữ lao về phía cửa.

Hùng chặn lại.

Hai người giằng co.

Chiếc túi rơi xuống.

Một khẩu súng.

Một chiếc điện thoại.

Một tấm ảnh.

Minh Hà nhặt tấm ảnh.

Trong ảnh là một căn phòng trắng.

Một người đàn ông.

Một đứa trẻ.

Và phía sau...

một người phụ nữ.

Minh Hà nhìn.

Cô nhận ra người phụ nữ.

"Mẹ..."

Mẹ cô đứng trong ảnh.

Nhưng điều khiến cô sợ hãi hơn là...

người đàn ông trong ảnh.

Ông ta quay mặt về phía máy ảnh.

Minh Hà nhìn.

Bách nhìn.

Hùng nhìn.

Minh nhìn.

Đỗ Quang Vĩnh nhìn.

Không ai nói.

Bởi người đàn ông đó...

chính là Lê Cao.

Và trên bàn trước mặt ông...

là một chiếc hồ sơ có dòng chữ:

ĐỨA TRẺ SỐ 20 — HOÀNG BÁCH.

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.