CHƯƠNG 324 BA NGƯỜI

2 phút đọc
252 từ
0 lượt xem

Bên ngoài phòng 000.

Hùng, Bách và Lê Cao đứng trước cánh cửa thép.

Hùng:

"Chúng ta phải vào."

Lê Cao:

"Không."

Bách:

"Ông sợ?"

"Không."

"Vậy tại sao không?"

"Vì các con chưa hiểu bài kiểm tra."

Hùng:

"Tôi không quan tâm bài kiểm tra."

"Đó chính là vấn đề."

Hùng nhìn ông.

Lê Cao:

"Justice muốn các con hành động theo cảm xúc."

Hùng:

"Và ông muốn chúng tôi đứng yên?"

"Không."

"Vậy làm gì?"

"Điều tra."

Bách:

"Điều tra cái gì?"

Lê Cao:

"Ba người các con."

Bách:

"Chúng tôi?"

"Đúng."

"Chúng tôi có gì?"

Lê Cao:

"Quá nhiều."

Hùng:

"Ông nói rõ."

Lê Cao:

"Nguyễn Hùng."

Ông nhìn anh.

"Con đã từng làm sai một biên bản điều tra."

Hùng sững lại.

"Không."

"Con đã sửa thời gian lấy lời khai của một nhân chứng."

"Không thể."

"Để cứu một người."

Hùng im lặng.

Lê Cao quay sang Bách.

"Hoàng Bách."

"Con đã từng biết một khách hàng có tội nhưng vẫn bào chữa cho hắn."

Bách:

"Đó là quyền của luật sư."

"Đúng."

"Vậy tôi không sai."

Lê Cao:

"Ta không nói con sai."

Ông nhìn Minh Hà qua camera.

"Ta chỉ nói Justice biết."

Cuối cùng ông nhìn về phía Hùng.

"Và Minh Hà..."

Hùng:

"Cô ấy làm gì?"

Lê Cao:

"Cô ấy đã từng xóa một bản án."

Bách:

"Ai?"

"Chính cô ấy."

Hùng:

"Không thể."

Lê Cao:

"Có."

"Vì sao?"

"Để cứu một người."

Bách:

"Ai?"

Lê Cao:

"Người đó đang đứng trong căn phòng 000."

Hùng nhìn ông.

"Trần Ngọc Lan."

Lê Cao:

"Đúng."

Bách:

"Vậy Minh Hà đã biết mẹ mình từ trước?"

"Không."

"Vậy tại sao cô ấy cứu bà ấy?"

Lê Cao:

"Vì ký ức của cô ấy chưa bị xóa hoàn toàn."

Hùng:

"Vậy cô ấy đã nhớ."

Lê Cao:

"Không."

Ông nhìn cánh cửa.

"Cô ấy đã quên."

"Nhưng cơ thể cô ấy..."

"...vẫn nhớ."

--=--

Mời các đạo hữu hãy FOLLOW KÊNH để tại hạ có động lực sáng tác nhiều tác phẩm hay cho các đạo hữu thưởng thức.

--===--

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.