CHƯƠNG 164 NGƯỜI THẬT

1 phút đọc
72 từ
1 lượt xem

Hùng chĩa súng.

"Đứng yên."

Người đàn ông:

"Đừng bắn."

"Tại sao?"

"Vì anh sẽ giết Bách."

Hùng:

"Ông là ai?"

"Nguyễn Hoàng Bách."

Bách:

"Không."

Người đàn ông:

"Đúng."

Bách bước tới.

Hai người đứng đối diện.

Giống nhau.

Nhưng người kia già hơn.

Bách hỏi:

"Ông thật sự là tôi?"

"Đúng."

"Không thể."

"Ta cũng từng nói như vậy."

"Ông đến từ đâu?"

"Từ tương lai."

"Bao nhiêu năm?"

"18."

Bách:

"Vậy năm 2052..."

Người đàn ông:

"Đúng."

Bách:

"Ông quay về?"

"Không."

"Vậy?"

"Ta chưa từng đi."

Bách không hiểu.

Người đàn ông nói:

"Con không hiểu vì con vẫn nghĩ thời gian là đường thẳng."

Chúng tôi dùng cookie và quảng cáo cá nhân hoá (Google AdSense, AdMob…) để duy trì website miễn phí. Bạn có thể từ chối nếu muốn — chỉ hiển thị ads chung. Xem Chính sách.